Làm bạn với vết thương lòng

Trên hành trình trưởng thành của mỗi người luôn hiện diện những vết sẹo, dù ít dù nhiều. Để biết đi xe đạp, chúng ta đã ngã thật nhiều, với đôi chân thâm tím trầy xước. Đó có lẽ là cái giá của sự trưởng thành: những nỗi đau và vết sẹo khó lành.

Hai năm trước, mình cũng đã từng có một vết thương lòng tưởng chừng rất khó chữa lành. Đó là vào một buổi tối cuối cùng của năm, một buổi tối trời mưa tầm tã, chú cún đáng yêu mang tên Dope của mình đã rời khỏi cuộc sống của mình mãi mãi. Việc mất đi người bạn đồng hành thân thương đã khiến mình sụp đổ

Vậy mình đã chữa lành vết sẹo tâm lý như thế nào? Đầu tiên, hãy cho phép bản thân mình được buồn. Mình biết, khoảng thời gian đầu sau biến cố là khó khăn nhất. Vậy nên, trong những ngày này, nếu muốn khóc hãy cứ khóc, muốn buồn khổ thở than thì hãy cứ buồn khổ thở than.

Đó là những cảm xúc rất chân thật và rất con người của bạn, và nó xứng đáng được hiển lộ thay vì bị bài trừ bởi nó cho thấy những sinh động đẹp đẽ của cảm xúc và lòng yêu thương nơi bạn. Cũng đừng cố gắng phớt lờ và che giấu những vết thương lòng.

Nỗi đau cũng như một vết thương trên da vậy, nếu ta không dành thời gian để chăm sóc cho nó, làm sạch, băng bó và bôi thuốc mỗi ngày thì nó sẽ mưng mủ và thối rữa mất. Những tổn thương sẽ ngày càng trở nên tệ hại theo thời gian. Vậy nên, thay vì trốn tránh, hãy đối diện.

Bước tiếp theo và cũng là bước vô cùng quan trọng đó là chấp nhận sự thật. Sau này khi nhìn lại quãng thời gian khó khăn sau khi người bạn thân thương của mình ra đi, mình nhận ra điều làm mình khổ sở nhất đó là những suy nghĩ và vọng tưởng rằng chú cún của mình vẫn còn sống, hi vọng rằng mình có thể làm điều gì đó để bạn ấy trở lại.

Mình thường xuyên ước rằng mình đã có thể hành động khác đi, nghĩ đến 101 giả thuyết để mình có thể cứu sống Dope. Để rồi tuyệt vọng và đau khổ trong nỗi ân hận và tội lỗi vì mình đã chẳng thể làm gì. Vậy nên nếu bạn đang dằn vặt bản thân vì những điều qua, Hãy nhớ rằng bạn không hề đơn độc, đó đều là những cảm xúc rất bình thường của con người.
Tuy nhiên, bạn cần sớm đối mặt với sự thật rằng biến cố đã xảy ra rồi và ta sẽ không bao giờ có thể lật lại – quay ngược trở lại thời gian.

Bởi vậy, hãy trao cho nỗi đau và vết thương lòng bạn đang nếm trải những bài học có ý nghĩa. Khi chú cún thân thương của mình ra đi, mình chợt nhận ra những điều tốt đẹp, những người yêu thương sẽ không thể ở bên mình mãi mãi.

Bởi vậy, mình biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Mình dành thời gian cho gia đình nhiều hơn, lắng nghe họ trò chuyện, cảm nhận trọn vẹn từng giây phút bên họ. Mình cũng học được rằng hạnh phúc không phải là một điều hiển nhiên, hạnh phúc cần lòng dũng cảm, cần sự vun đắp bảo vệ và một tình yêu vô điều kiện.

Nếu Dope không ra đi, mình có lẽ sẽ mãi hèn nhát ôm khư khư hạnh phúc đang có mà không dám nhận lời cầu hôn của chồng mình, hành động vì người mình yêu thương và xây dựng hạnh phúc mới. Dope dạy mình rất nhiều về lòng dũng cảm, về sự lạc quan và đón nhận cuộc sống một cách tròn đầy.

Sự ra đi của Dope cũng là bước ngoặt cho những đổi thay tích cực, cho một cô gái thôi sợ sệt, thay vào đó là dám dấn thân làm những điều mình thích, dám đương đầu với những điều mới mẻ và tận hưởng cuộc sống đến tận cùng. Cuộc sống sẽ trở nên tích cực hơn, nếu ta tập trung vào những bài học có ý nghĩa.

Dù có tận cùng khổ đau thì cũng sẽ có ánh sáng nơi cuối con đường. Vậy nên, ý nghĩa của nỗi đau bạn đang nếm trải là gì? Hãy trao cho nỗi đau đó một sứ mệnh, một ý nghĩa để ta có thể bước tiếp rực rỡ và mạnh mẽ hơn.

Cuối cùng, khi bạn đã sẵn sàng và nhẹ lòng, hãy bắt đầu nếp sống mới tích cực và ý nghĩa hơn. Điều này không có nghĩa là bạn phủi sạch những điều đã qua và cố gắng quên nó. Bạn hãy trân trọng gói lại những kỉ niệm và biết rằng nhờ chúng mà bạn có thể trưởng thành và đẹp đẽ hơn.

Đôi khi, hai vợ chồng mình vẫn nhớ tới Dope. Nhưng chúng mình không than khóc và hối tiếc như những ngày đầu Dope ra đi. Chúng mình mỉm cười vì sự đáng yêu của chú cún, và những kỉ niệm vui vẻ ngọt ngào bên Dope và những bài học mà Dope đã để lại. Đó là cách nỗi đau được chữa lành: ta có thể nhìn lại biến cố với sự bình yên và lòng biết ơn.

Sau khi mình đã có thể nhẹ lòng hơn, trong mình có thôi thúc làm thật nhiều điều mình chưa từng làm và chưa dám làm. Mình tập làm vlog chia sẻ về hành trình chữa lành và hướng tới hạnh phúc của bản thân. Mình tập làm bánh, mình học đánh đàn ukulele, mình đi các workshop vẽ tranh, mình gia lớp học nhảy.

Và mình nhận ra, cuộc sống có quá nhiều điều tươi đẹp để mình khám phá và dấn thân, những điều mà trước đây mà chưa biết tới do mải mê sống trong những gì mình đang có. Mình cũng nhận ra tầm quan trọng của việc chăm sóc ngôi nhà tinh thần nên đã chăm chỉ thực hành thiền, viết để nuôi dưỡng sự bình an và đủ đầy tự thân.

Cuộc sống mình lại một lần nữa trở nên rực rỡ, và thậm chí còn nhiều sắc màu hơn. Vậy nên nếu bạn vừa bước ra khỏi một vết thương lòng, thì đây chính là cơ hội để bạn bắt đầu một nếp sống mới tích cực và trọn vẹn hơn.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng viết: “Không có con đường nào dẫn tới hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường”. Chỉ cần bạn cẩn thận để ý một chút sẽ thấy, mọi chất liệu nhỏ bé trong cuộc sống này đều có thể chế tác nên hạnh phúc mỗi ngày của bạn: một bữa cơm giản dị bên gia đình, một ánh nắng ấm ám trên đôi vai, một cơn gió thoảng qua làn tóc, một tiếng nói cười trên đường đi...

Tự thân cuộc sống đã luôn đẹp và chứa đầy hạnh phúc. Bởi vậy nếu hôm nay bạn buồn một chút, hoặc đắm chìm trong nỗi khổ đau tuyệt vọng, thì xin hãy nhớ rằng trạng thái này sẽ không tồn tại mãi đâu, bởi nó không phải là bản chất của cuộc sống. Nhưng cũng không cần phải vội vàng, hãy cứ cho mình thời gian chữa lành, để rồi khi đã sẵn sàng, hãy bước ra ngoài kia đón nhận những điều tốt lành đang đợi bạn.

Thanh Alice

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *