Đứa trẻ bên trong

Mối quan hệ quan trọng bậc nhất trong cuộc đời chúng ta có lẽ là mối quan hệ giữa chính chúng ta với đứa trẻ bên trong mình. Đáng tiếc thay, có rất ít người biết đến, hay ý thức được sự tồn tại của đứa trẻ này!
.
Khái niệm “Đứa trẻ bên trong” trở thành một phần của nền văn minh nhân loại từ cách đây ít nhất 2000 năm. Carl Jung gọi khái niệm này là “Đứa trẻ thần thánh” (Divine Child), còn Emmet Fox gọi là “Đứa trẻ kì diệu” (Wonder Child). Một số người lại gọi nó là “Thực thể cao hơn” (Higher Self).
.
Dù với tên gọi nào đi chăng nữa, thì nó cũng chính là phần linh hồn, phần năng lượng nguyên bản nhất của chúng ta, là con người thật bên trong tràn ngập tình yêu thương vô điều kiện, tràn đầy sức sống, sự sáng tạo và trí tuệ.
.
Bạn có còn nhớ khi bạn còn là một đứa trẻ, bạn hào hứng với mọi trải nghiệm xung quanh, hào hứng để vui chơi, khám phá. Bạn sẵn sàng mở lòng và yêu thương, không hề ngần ngại bày tỏ mọi ý kiến hay cảm xúc của mình. Khi đó cuộc sống là một nơi tràn đầy niềm vui và sự diệu kì.
.
Thế nhưng, trong quá trình chúng ta lớn lên, do chịu ảnh hưởng từ cha mẹ, từ những người lớn khác, từ môi trường xung quanh, đứa trẻ ấy đã vô tình được cài đặt những tổn thương và mô thức tiêu cực.
.
Giai đoạn từ 0-7 tuổi là giai đoạn “thấm hút”: chúng ta như một miếng bọt biển tiếp nhận mọi suy nghĩ, cảm xúc, lời nói và hành vi từ những người xung quanh mà không hề có bất kì một sự phản kháng nào. Chính trong giai đoạn này, đứa trẻ bên trong của chúng ta đã học cách để phủ nhận bản thân, học cách nghi ngờ, học cách tạo ra những niềm tin giới hạn về chính mình và về thế giới, học cách tạo ra những nỗi đau và cảm xúc tiêu cực,…
.
Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao khi lớn lên, mọi niềm vui từ tuổi thơ đều đã tan biến, đã tắt ngúm từ lúc nào không hay hay không? Khi chúng ta còn là một em bé, chúng ta không hề biết đến sự tồn tại của đau khổ, chúng ta chỉ nhìn thế giới với đôi mắt của tình yêu thương và sự hạnh phúc vô bờ. Sự thật là tất cả chúng ta đã học cách để trở nên đau khổ.
.
“Con nín ngay lập tức đi, không được khóc!”
“Chỉ được điểm 5 thôi à?”
“Hãy cư xử như người lớn đi xem nào.”
.
“Chúng ta sẽ không yêu con nữa nếu như con…”
“Con làm cha mẹ phát điên lên mất! Cha mẹ khổ vì con chưa đủ hay sao?”
“Đồ luộm thuộm, con không làm được trò gì nên hồn cả!”
“Cha mẹ đã phải hi sinh quá nhiều vì con rồi. Con nên biết điều một chút đi!”
.
Bạn thân mến, liệu những ngôn từ trên có quen thuộc với bạn không? Chính những lời nói, cảm xúc và hành vi này của cha mẹ, hay của những người lớn khác đã vô tình tạo ra những cài đặt tiêu cực và tổn thương trong cuộc đời chúng ta.
.
Kết quả là Đứa Trẻ Bên Trong chúng ta đã được dạy cách để không được sống đúng với con người thật của chính mình, được dạy cách phủ nhận và đè nén cảm xúc thật của mình. Khi Đứa Trẻ Bên Trong không được nuôi dưỡng một cách trọn vẹn hay không được cho phép tự do bộc lộ, thì một cái tôi sai lệch, giả tạo sẽ xuất hiện.
.
Cái Tôi Giả là sự che đậy và vỏ bọc. Nó hay ghen tị, chỉ trích, hay đổ lỗi cho hoàn cảnh và người khác. Cái Tôi Giả luôn xoay quanh người khác, quan tâm tới việc người khác muốn nó phải như thế nào, và bị ám ảnh với việc phải trở nên thật hoàn hảo để không bị đánh giá hay luôn cố gắng để làm hài lòng tất cả mọi người xung quanh. Với Cái Tôi Giả, tình yêu thương luôn đi kèm với các điều kiện.
.
Nó sống giả tạo, nguỵ trang, luôn tìm cách che giấu những cảm xúc thật của mình. Hãy chớ vội trách cứ cha mẹ mình, họ không khá hơn chúng ta là mấy, họ cũng chỉ là những đứa trẻ đeo bên mình những tổn thương từ ông bà, từ thế hệ đi trước, và họ đã vô thức phóng chiếu nỗi đau tuổi thơ của họ lên chúng ta mà thôi!
.
Việc Đứa Trẻ Bên Trong bị tổn thương sẽ tạo ra một loạt những vấn đề trong cuộc sống khi trưởng thành. Đó có thể là việc điên cuồng đi tìm kiếm sự công nhận (mà bạn đã không có được từ cha mẹ mình thuở nhỏ), lao đầu vào những mối quan hệ độc hại để tìm kiếm tình yêu thương, nghiện rượu bia/thuốc lá, nghiện chỉ trích, đổ lỗi, tức giận với người khác một cách không kiểm soát, hay thậm chí là bị ngắt kết nối hoàn toàn với những cảm xúc bên trong mình, cảm thấy hoàn toàn trống rỗng,…
.
Nếu như bạn dành một chút thời gian để quan sát và chiêm nghiệm, bạn sẽ nhận ra rằng mọi vấn đề hay nỗi đau trong hiện tại đều là kết quả của việc đang có quá nhiều vết thương nơi Đứa Trẻ Bên Trong của mình. Cho dù đó là vấn đề trong bất cứ lĩnh vực nào: tài chính, mối quan hệ, cảm xúc hay thậm chí là tình trạng sức khoẻ.
.
Rồi bạn sẽ thấy được rằng, dù sinh sống trong hình hài và cơ thể của một người trưởng thành, bên trong mỗi chúng ta vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ bé, cần tình yêu thương, cần được chăm sóc, cần sự động viên khích lệ, cần được vuốt ve, ôm ấp, vỗ về.
.
Câu hỏi đặt ra ở đây là: “Làm cách nào để tôi tái kết nối lại với Đứa Trẻ Bên Trong mình?”. Đối với cá nhân mình, không có bất cứ phương pháp hay công cụ nào là tuyệt đối cả. Điều quan trọng hơn cả việc làm thế nào là việc bạn phải tìm ra đủ lí do tại sao mình cần chữa lành và kết nối với Đứa Trẻ ấy.
.
Xin phép được nhắc lại, mối quan hệ giữa bạn và Đứa Trẻ Bên Trong bạn là mối quan hệ quan trọng bậc nhất cuộc đời bạn. Chừng nào bạn còn chưa nhận ra tầm quan trọng của mối quan hệ ấy, nhận thức được việc đối diện và làm lành với Đứa Trẻ là một việc làm mang tính sống còn, thì chừng đó việc áp dụng những công cụ hay phương thức bên ngoài rồi cũng sẽ quay trở về con số không.
.
Việc đổ lỗi cho người khác thì thật dễ dàng, nhưng nó sẽ tiếp tục tước đi sức mạnh của bạn, sẽ tiếp tục làm Đứa Trẻ của bạn bị tổn thương nhiều hơn. Vì ngoài bản thân bạn, không có ai có thể thay bạn làm việc đó cả, không phải cha mẹ bạn, không phải vợ chồng bạn, cũng không phải con cái bạn, chỉ bạn mới có quyền năng chữa lành những nỗi đau ấy, chỉ bạn mới có quyền năng giải phóng mình khỏi mọi thương tổn và trả lại tự do cho Đứa Trẻ của bạn mà thôi!
.
Bắt đầu bằng việc lắng nghe những cảm xúc của mình mà không phán xét. Bạn đang cảm thấy như thế nào trong chính thời điểm hiện tại? Bạn đang cảm nhận những cảm xúc gì? Buồn bã, tức giận, hay cô đơn, sợ hãi, hay hạnh phúc, vui sướng? Đó chính là cách Đứa Trẻ Bên Trong đang cố gắng giao tiếp với bạn: thông qua những cảm xúc, dù là tích cực hay tiêu cực.
Khi bạn thừa nhận những cảm xúc của mình mà không chỉ trích hay phán xét bản thân, bạn đang bước những bước đi đầu tiên để làm lành với Đứa Trẻ của mình.
Hành trình kết nối với Đứa Trẻ Bên Trong là một hành trình không có điểm dừng.
.
Hãy kiên nhẫn để học cách yêu mình nhiều hơn, yêu mình vô điều kiện hơn. Nếu như bạn có thể học cách để trở nên đau khổ, thì bạn cũng có thể học cách để buông bỏ, học cách để hạnh phúc,để yêu thương và tha thứ. Mình tin rằng mỗi người trong số chúng ta đều có sức mạnh và bản lĩnh để buông xả, để quay trở về ôm ấp, yêu thương lại Đứa Trẻ Bên Trong mình.
.
Chúc cho bạn luôn được tỉnh thức và bình an trên hành trình này,
Hương Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *