‘Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình’. Chỉ có tình thương, lòng từ bi, sự tha thứ mới có thể chấm dứt hận thù một cách vĩnh viễn’. Đây là quy luật của muôn đời, nghĩa là nó không chỉ có giá trị trong hiện tại mà còn tiếp…
Đừng mất thì giờ phân định việc thị phi cho rành mạch đen trắng trong khi tất cả đều chỉ là tương đối trong tục đế mà thôi. Cái đúng với người này có thể sai với người khác, cái phải ở chỗ kia có thể trái ở nơi nọ, cái đang đúng lúc này…
Dạo này có vài người bạn kể với mình về việc bạn hoặc người thân của họ đang dấn thân vào một vài pháp tu mơ hồ, trông có vẻ “tà đạo”. Tạm khoan bàn đến chuyện con đường, lựa chọn đó của người thân, bạn bè chúng ta là đúng hay sai, chánh hay…
Sứ mệnh là lý do con người tồn tại. Sứ mệnh của con người là để trả lời cho câu hỏi: 1.Tại sao tôi sinh ra trên đời? 2.Tôi sinh ra trên đời để làm gì? 3.Điều tốt nhất tôi có thể làm để đóng góp cho cuộc đời này là gì? Sứ mệnh…
Buông là một khái niệm quen thuộc của người tu hành. Nhưng buông cái gì? Buông ra sao? Buông khi nào? Ai Buông?… lại là vô vàn câu hỏi của người tu trên con đường học Đạo. Khi trong tay là viên than hồng, xu hướng tự nhiên là thả nó ra ngay vì sợ…
Văn hóa là lối sống làm cho con người tốt hơn và đẹp hơn. Nhưng cái tốt và cái đẹp nếu không đi chung với cái chân thật, như bộ ba không thể tách rời chân-thiện-mỹ, thì cái đó chỉ làm một thứ trang sức hời hợt. Nghệ thuật “đắc nhân tâm” có thể tạo…
Con người chúng ta là sự kết hợp của thân và tâm, của vật chất và tinh thần, ai cũng biết điều đó, nhưng trên thực tế chúng ta thường quá săn sóc đến thân mà lơ là với tâm của mình, đó là một điều thiếu sót lớn, có thể nói là bất công…
Tôi nghe kể về các nhà tu ở miền Trung Đông ngày xưa, họ thường bỏ thành phố và đi vào sa mạc để tĩnh tu. Trong sa mạc, mọi sinh vật dường như bắt buộc phải tự chọn cho mình một lối sống thật đơn giản. Và trong không gian mênh mông và tĩnh…
Khi ta bị người khác nói, ta không tìm ra nguyên nhân thực sự của lời nói, của cơn nóng giận đó. Đây là cái ‘’cạn nghĩ’’ thứ nhất. Cái cạn nghĩ thứ hai là ta nói lại người ta mà không biết điều gì đang diễn ra trong tâm họ. Do vậy, “cạn nghĩ‘’…
Bản chất thực sự của mọi sự vật là không sinh không diệt, không đến – không đi. Bản chất của tôi cũng là không đến – không đi. Khi nhân duyên đầy đủ thì tôi biểu hiện, và khi nhân duyên không còn đầy đủ thì tôi ẩn tàng, tôi không đi đâu cả….









