Hôm qua trong khi ngồi trong toạ thiền tôi cảm thấy bản thân mình bị đánh một gậy lên đầu. Nhưng Pradeep lúc đó đã không đánh tôi. Cũng thế hôm nay trong bài giảng tôi bị đánh hai lần vào đầu nhưng không có người đánh xung quanh. Đây có là phép thần vô thần không?

Đó là tưởng tượng vô cùng, và trên con đường của thiền tưởng tượng là cạm bẫy lớn nhất. Cảnh giác về nó. Bạn có thể tưởng tượng sâu sắc thế và bạn có thể tin vào tưởng tượng của bạn mạnh tới mức nó dường như thực hơn là thực.

Tưởng tượng là lực lớn. Trên con đường của thiền, tưởng tượng là rào chắn; trên con đường của yêu, tưởng tượng là sự giúp đỡ. Trên con đường của yêu, tưởng tượng được dùng như phương cách: bạn được bảo tưởng tượng mãnh liệt và đam mê nhất có thể được. Nhưng trên con đường của thiền cùng điều này là rào chắn.

Tưởng tượng đơn giản ngụ ý rằng bạn hình dung một thứ nhưng bạn đưa nhiều năng lượng vào trong nó tới mức nó gần như trở thành thực. Mọi đêm tất cả chúng ta đều mơ. Trong khi mơ, mọi mơ có vẻ thực.

Đi tới biết trong mơ rằng đây là mơ sẽ là kết thúc của nó; thế thì bạn sẽ thấy bản thân bạn thức. Mơ có thể tiếp tục chỉ nếu bạn tin rằng nó là thực. Và ngay cả những người rất ngại ngần, hoài nghi, có thái độ khoa học, ngay cả họ vẫn liên tục tin trong đêm, họ liên tục tin vào mơ của họ.
Cảnh giác với tưởng tượng.

Bạn sẽ muốn tôi nói với bạn rằng vâng đó là tôi. Bạn sẽ cảm thấy được đáp ứng rất nhiều nếu đó là tôi đánh vào đầu bạn. Mọi người thích tin vào phép màu; do đó phép màu xảy ra bởi vì mọi người thích tin. Mọi người cảm thấy hài lòng khi tin vào mơ của họ; họ liên tục đem năng lượng vào cho mơ của họ. Đó là cách bạn đã sống trong nhiều, nhiều kiếp trong thế giới mơ.

Tôi sẽ không hợp tác với bạn theo bất kì cách nào. Nó là tưởng tượng vô cùng, bạn đã tưởng tượng ra nó. Bây giờ bạn muốn sự giúp đỡ của tôi nữa.

Một bé gái bao giờ cũng nói dối. Nó được cho một con chó nhân ngày Thánh Bernard, và bé gái này đi ra và kể cho mọi hàng xóm rằng nó đã được cho một con sư tử.
Người mẹ gọi nó lại và nói, 'Mẹ bảo con không được nói dối. Con đi lên tầng và nói với Thượng đế con xin lỗi. Hứa với Thượng đế con sẽ không bao giờ nói dối nữa.'

Nó đi lên tầng và nói lời cầu nguyện của mình và thế rồi đi xuống.
Mẹ nó nói, 'Con đã nói cho Thượng đế con xin lỗi chưa?'
Bé gái nói, 'Dạ có ạ, con đã nói và Thượng đế nói rằng đôi khi ngài cũng thấy khó phân biệt được hình dạng con chó của con với sư tử nữa.'

Đó là cách nó diễn ra mãi. Nhưng tôi sẽ không giúp bạn theo bất kì cách nào, vì bất kì dấu vết nào về giúp đỡ sẽ có tính phá huỷ cho bạn. Trên con đường của thiền, trên con đường của Zen, mọi tưởng tượng phải được tránh. Bạn phải dửng dưng về nó.

Và bạn càng đi thêm vào trong thiền, tưởng tưởng sẽ càng cố làm sao lãng bạn. Điều đó không phải là hiện tượng mới, nó bao giờ cũng xảy ra. Mọi thiền nhân lớn đều đã bắt gặp nó. 
Phật bị làm sao lãng bởi Mara, thượng đế của quỉ. Jesus bị làm sao lãng bởi quỉ. Các nhà huyền bí Sufi bị làm sao lãng bởi Sa tăng. Không có Sa tăng, không có Mara, không có quỉ -- quỉ thực là trong tâm trí bạn, là tưởng tượng.

Có những câu chuyện của những nhà tiên tri Hindu rằng khi họ đạt tới bước cuối cùng của thiền, họ bị Indra làm sao lãng. Ông ấy phái những trinh nữ xinh đẹp, apsaras, làm sao lãng họ. Nhưng tại sao người nào phải làm sao lãng các thánh nhân đáng thương này? Tại sao? Họ không làm bất kì cái gì hại cho bất kì ai. Họ đã bỏ thế giới, họ đang ngồi dưới cây hay trong hang trên Himalayas, sao phái trinh nữ đẹp tới cho họ?

Không ai phái bất kì ai. Không có môi giới nào như điều đó. Tưởng tượng đang giở thủ đoạn cuối cùng, và khi thiền của bạn đi sâu, các tầng sâu hơn của tưởng tượng được khơi ra. Bình thường, khi việc thiền không có đó, bạn sống trên bề mặt của tâm trí.

Tất nhiên, tưởng tượng của bạn cũng nông cạn vậy. Bạn càng chuyển sâu hơn vào thiền, các tầng sâu hơn của tưởng tượng sẽ được lộ ra cho bạn, chúng sẽ thực hơn. Chúng sẽ thực tới mức bạn thậm chí không thể nghĩ được rằng chúng có thể là tưởng tượng.

Bây giờ bạn thậm chí có thể mang ra các bằng chứng rằng chúng không là tưởng tượng. Chẳng hạn, sannyasin này, người đã bị đánh hai lần, anh ta thậm chí có thể giơ đầu cho bạn xem và bạn có thể thấy các dấu vết.

Bây giờ, anh ta sẽ nói, 'Làm sao nó có thể là tưởng tượng được? Không ai đã đánh tôi -- mà những dấu vết này có đó sao?' Thế thì bạn hỏi mọi người biết về thôi miên mà xem. Trong thôi miên sâu, người thôi miên gợi ý rằng anh ta đặt lửa vào tay bạn, và anh ta chẳng đặt gì -- nhưng tay bị bỏng.

Bây giờ cái gì đã xảy ra? Nó chỉ là tưởng tượng đã làm việc mạnh mẽ thế. Thân thể cũng ở dưới kiểm soát của tưởng tượng. Cho nên nếu bạn nghĩ bản thân bạn đẹp bạn sẽ trở nên đẹp. Nếu bạn nghĩ bản thân bạn xấu bạn sẽ thành xấu. Tưởng tượng của bạn sẽ tạo khuôn mẫu cho thân thể bạn.

Đó là cách có những người bước trên lửa. Nếu tưởng tượng của bạn sâu tới mức bạn sẽ không bị bỏng và Thượng đế đang bảo vệ bạn, bạn sẽ không bị bỏng. Bạn có thể đi qua hố đầy than cháy mà không bị bỏng. Nhưng cho dù một hơi thoáng nghi ngờ nảy sinh trong tâm trí bạn, thế thì ngay lập tức bạn sẽ bị bỏng. Vì hơi chút nghi ngờ đó là kẽ hở trong tưởng tượng của bạn. Thế thì bạn không còn được bảo vệ bởi lớp xi tưởng tượng riêng của bạn.

Cho nên bạn càng đi sâu hơn vào trong thiền, trò chơi tưởng tượng sẽ càng sâu hơn. Đôi khi nó sẽ tới như apsaras, những trinh nữ đẹp, nhảy múa, khêu gợi, cám dỗ bạn. Đôi khi nó sẽ tới với những con quỉ lửa dữ dội phun lửa ra từ mồm. Hay, bất kì cái gì mà bạn có thể tưởng tượng sẽ bao quanh bạn.

Và nếu bạn bị mắc vào nó, nếu trong một khoảnh khắc bạn quên rằng đây là tưởng tượng, thế thì tưởng tượng đã phá huỷ việc xuyên thấu của bạn vào trong thiền. Bạn bị ném trở lại bề mặt lần nữa. Thế thì bạn sẽ phải tìm kiếm lại con đường. Cho nên nếu bạn đang ngồi trong toạ thiền, như sannyasin này đã nói, thế thì nhớ điều đó.

Nhưng đây là chỉ dẫn tốt. Rằng bạn có thể tưởng tượng sâu sắc thế chỉ ra rằng thiền đang đi sâu. Thiền càng sâu, tưởng tượng sẽ càng sâu. Chỉ tại điểm cuối cùng thiền mới tiếp quản. 
Chừng nào chưa tới chỗ cuối cùng, cuộc vật lộn còn tiếp diễn giữa tưởng tượng và thiền. Và đôi khi tưởng tượng đẹp thế.... Đây không phải là tưởng tượng đẹp thế đâu, bạn đã bị đánh hai lần!

Dầu vậy bạn muốn tin vào nó, vì cứ nghĩ phép màu đó đã bắt đầu xảy ra cho bạn, cứ nghĩ rằng thầy đang làm việc trên bạn, cứ nghĩ rằng thầy liên tục làm cho bạn nhận biết và đánh vào đầu bạn khi bạn đang rơi vào giấc ngủ, là rất đáp ứng bản ngã.

Có nhiều tưởng tượng đẹp - chúng sẽ tới. Hoa sẽ trút lên bạn và bạn gần như có thể ngửi thấy chúng. Có khả năng là bạn có thể tưởng tượng rất sâu tới mức hoa hồng rơi lên bạn và bạn có thể ngửi thấy mùi chúng. Điều đó là được -- nhưng ai đó khác đi qua bên cạnh bạn có thể có khả năng ngửi mùi hoa hồng của bạn! Thế thì nó trở thành cực kì mạnh.

Điều đó ngụ ý tưởng tượng của bạn không chỉ là thụ động, nó đã trở thành chủ động. Bạn đang tạo ra mùi nào đó bên trong thân thể bạn bằng tưởng tượng của bạn. Thân thể bạn có mọi thứ mà đất có. Đất tạo ra hoa hồng. nếu bụi hồng không có đó bạn không thể ngửi thấy hoa hồng trong đất, không có mùi.

Nhưng nếu bạn để bụi hồng ở đó, một ngày nào đó đột nhiên nó nở hoa và mùi có đó. Đất đã chứa mùi này và bụi hồng giúp cho mùi đi tới việc diễn đạt. Thân thể bạn là đất, nó chứa mọi thứ được chứa bởi đất. Nếu tưởng tượng của bạn là cực mạnh, không chỉ bạn sẽ ngửi thấy, những người khác cũng có thể ngửi thấy hoa hồng. 
Nhưng dầu vậy nó là tưởng tượng. Tưởng tượng của bạn vận hành hệt như bụi hồng; nó giúp diễn đạt cái gì đó được ẩn kín bên trong bạn.

Con người là đất. Từ human - người bắt nguồn từ 'humus'. Humus ngụ ý đất. Từ Do Thái 'adam' bắt nguồn từ gốc Do Thái ngụ ý đất. Chúng ta được tạo ra từ đất, chúng ta là đất thu nhỏ. Chúng ta mang mọi thứ được ẩn trong đất, đó là cũng tiềm năng của chúng ta. Một khi bạn giúp qua tưởng tượng, tiềm năng của bạn bắt đầu trở thành thực tại.

Nhưng trên con đường của thiền ngay cả những kinh nghiệm đẹp như thế này cũng cần phải tránh. Vì một khi bạn mắc vào trong chúng, bạn mắc vào trong tâm trí, và toàn thể nỗ lực là làm sao bỏ tâm trí, làm sao gạt bỏ tâm trí.
Một khi tâm trí không có đó thế thì bạn tách rời hoàn toàn với thân thể -- tâm trí là chiếc cầu, tâm trí kết nối bạn với thân thể. Tâm trí bị bỏ đi, có thân thể, đất, và có bạn, trời -- các thực tại tách biệt toàn bộ. Thế thì bạn đã trở thanh nhân chứng.

Cho nên nếu lần tới nó xảy ra cho bạn -- phép thần vô thần này -- và bạn cảm thấy cú đánh lên đầu, đừng quan tâm tới cú đánh, đơn giản vẫn còn nhận biết. Chỉ quan sát. Liệu nó là thực hay không thực là không liên quan, vẫn còn là nhân chứng.

Đơn giản vẫn còn là người quan sát, không bị dính líu vào nó theo bất kì cách nào và nó sẽ sớm biến mất. Và một khi bạn đã học được kĩ thuật về cách bỏ trò chơi của tưởng tượng điều đó sẽ cực kì ích lợi cho bạn. Vì bạn càng đi nhiều vào trong thiền, tưởng tượng sẽ càng tới nhiều hơn. Các con sóng tưởng tượng ngày càng mạnh hơn sẽ quét qua bản thể bạn, và bạn sẽ phải nhận biết và tỉnh táo.

Nếu điều đó là khó cho bạn, không thể được cho bạn, thế thì con đường của thiền không dành cho bạn. Thế thì con đường của yêu, thế thì con đường của bhakti và thành tâm, nơi tưởng tượng không bị tránh mà được dùng, là dành cho bạn.

Thế thì bạn quên mọi thứ về toạ thiền đi, con đường đó không dành cho bạn. Thế thì bạn quên mọi thứ về Phật, Mahavira đi, con đường đó không dành cho bạn. Thế thì bạn đi vào trong thế giới của Meera, Chaitanya, Mohammed. Thế thì bạn đi vào trong thế giới của thành tâm.
-Osho-

Các bài viết khác