Màn sương mỏng như lụa như tơ đang bay lượn nhảy múa, yên lặng thanh bình; khuôn viên vắng vẻ khác thường, như có mùi hương hoa thoang thoảng, nhưng lại không thấy khóm hoa nở rộ nào cả…
Tôi sống trong thế giới tràn đầy ý thơ ý văn, có hương vị của văn cổ nho nhã, thường có tư duy đầy giả tưởng kỳ diệu. Bất kể là văn ngôn thơ từ đầy ngụ ý sâu sa, hay là tản văn và tiểu thuyết kinh điển mượt mà, hay là tình tiết của những câu chuyện rung động lòng người, khiến cho tôi, một thiếu niên yêu chuộng văn học đã lĩnh hội được một số ý nghĩa của cuộc sống…
Chợt có làn gió thổi qua, thoang thoảng đưa hương, đó là hương thơm của hoa quế. Thích làn gió nhè nhẹ, mến làn gió êm đềm, yêu làn gió thanh nhã. Tuy người xưa từng nói, gió mạnh lay động bể phù dung, hình như đã gán cho ngọn gió một số tội lỗi gì đó, thế nhưng tôi vẫn thích cầm cốc nước uống, đứng chần chừ ở ngay chỗ này, vuốt ve nhè nhẹ làn gió thổi qua, lặng lẽ lắng nghe lời ngon tiếng ngọt của gió, rồi bỗng dừng chân lại, ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, để cảm nhận nó bằng cõi lòng mình…
Thỉnh thoảng nâng cốc nước lên, nhấp một ngụm nước như ngụm rượu nồng, nhưng lại không phải rượu nồng. Gió thường cứ khơi dậy những cảm động khó tả, hình như thế giới này đang vẫy gọi tôi, cho tôi một cuộc sống thanh tịnh đẹp đẽ, cho tôi một môi trường trong sạch thông thoáng…
Gió vốn không có màu sắc, nhưng nó có thể nhuộm cho mùa xuân xanh tươi, gió vốn không có hương vị, nhưng nó có thể đưa hương thơm cho hoa tươi. Theo làn gió bay đi, theo gió bay trở lại, cảm nhận không khí của gió, lắng nghe âm thanh của gió thổi…
Đặt mình trong khuôn viên thanh tịnh, tôi không thể hiểu hết được thế giới thần kỳ này, tôi cũng không đích thân cảm nhận được thế giới rộng lớn bao la này, thế nhưng tôi có thể thuộc lòng một số thơ và từ. Nhà thơ lớn Lý Bạch thời nhà Đường hướng dẫn tôi chứng kiến cảnh hùng vĩ của:
Núi cao ngất sát trời quá thế Xác thông khô vắt trên sườn cao…
Đỗ Phủ cùng tôi leo lên đỉnh núi cao chót vót, mới biết rằng: Chỉ khi lên tận đỉnh Vọng xuống đám núi xanh…
Tô Thức cùng tôi chèo thuyền dạo quanh Xích Bích, mới chứng kiến cảnh ”Trường Giang chảy về phía đông, sóng nước cuồn cuộn, cuốn theo đất cát, nhân vật phong lưu ngàn thủa”…
Lý Dục tâm sự với tôi chuyện riêng tư: Nước chảy hoa trôi xuân bặt nẻo Thiên đường trần gian…
Văn học đã dẫn dắt cho thế giới này đẹp đẽ biết nhường nào…
“Tưng… tưng…”, bỗng nghe thấy tiếng nhạc đàn cổ du dương. Đưa mắt dõi theo, lan can bằng trúc xanh, rèm cửa buông xuống nhè nhẹ, làn khói tỏa lên nhè nhẹ từ lư hương bốc lên, hương thơm đến mát lòng hả dạ. Chiếc bàn bằng trúc màu xanh, trên đặt một cây đàn cổ…
Tiếng đàn phát ra tiếng róc rách, như dòng suối nhỏ chảy len lỏi ra khỏi khe núi cao, nước trong đến nhìn thấy tận đáy, sóng nước sáng trong, những hòn đá cuội tỏa ra ánh sáng lấp lánh từ dưới đáy dòng suối, hình như mỗi hòn đá cuội cũng có niềm vui nho nhỏ, cũng có nỗi buồn man mác…
Dư âm lượn trên xà nhà, ba ngày không dứt âm thanh, chăm chú lắng nghe, cho ta một cảm giác đây là thứ âm thanh vọng ra từ nơi sâu thăm thẳm, tất cả những thứ tiếng ồn ào đều như đã lắng yên xuống hết, chỉ có thứ âm thanh như trên không trung vọng xuống, mới gây cho ta có cảm giác say đắm trong giai điệu mĩ miều này, “say khướt không nhớ lối trở về”, thật như gió xuân “lại nhuộm xanh biếc bờ Giang Nam”, âm thầm lặng lẽ như những hạt mưa xuân “đêm về nhập theo gió”, êm tiếng mát cho đời, lại càng như vầng trăng “chiếu sáng xuyên giữa cành thông”, thanh vắng sáng trong. Khiến ta tuy ở trần gian, nhưng lại có thứ cảm giác như vầng trăng sáng treo lơ lửng, gió nhẹ thổi man mát…
Sống trong thế giới thanh nhã như vậy, thì chẳng cần phải mến mộ quang cảnh hương đồng gió nội của Đào Uyên Minh nữa, nghĩ đến nơi đây, có thể hứng làn gió hương hoa tràn trề, ngâm nga những bài thơ bài từ kinh điển, có thể nghe tiếng đàn du dương, cuộc sống tươi đẹp biết bao, cuộc đời vì thế mà trở nên thấy vui vẻ…
Trích “bài thi đạt điểm tuyệt đối Thanh Tân 2010”