Thiền định là buông lỏng Thân Tâm để tiến vào giấc ngủ trong trạng thái có nhận thức. Rồi tùy vào mức độ buông lỏng cơ thể mà có thể đạt đến 12 tầng nhận thức khác nhau, được gọi là Định.
1/ Trong đó, Tứ Thiền ( Thiền Quán ) là 4 tầng nhận thức đầu tiên khi mượn việc dõi theo hơi thở một cách vừa phải trong giai đoạn đầu, để Định vào trạng thái Chánh niệm Tỉnh giác.
Là 5 loại phản ứng tự nhiên của cơ thể khi buông lỏng Thân Tâm một cách tự nhiên, mà không phụ thuộc vào bất kì một tư thế ngồi nào. Nhờ vậy, chỉ giữ sự quan sát mà không cần tác ý, nhưng vẫn có thể tỉnh táo và sáng suốt nhận biết mọi diễn biến đang xảy ra bên ngoài cơ thể, lẫn trong nội tâm.
Tương đương chỉ mới đưa cơ thể tiến dần đến giai đoạn ngủ nông. Bản chất của Thiền Quán là thiên về xả ra những năng lượng xấu đang tồn đọng trong thân tâm. Nên điều cần thiết là phải tỉnh để quan sát những cảm xúc trước giờ bị kiềm nén sẽ bắt đầu trồi lên khi nội tâm lắng xuống, lẫn các diễn biến sinh diệt của mọi cảm giác trên cơ thể, mặc dù chả dễ chịu chút nào.
Thì dòng năng lượng từ bên ngoài ( Prana ) đi vào mới có thể chạy dọc theo cảm thọ của hệ thần kinh để làm sạch và thông tắc từng chút một, từ lòng bàn chân cho đến đỉnh đầu theo mỗi vòng lặp tuần hoàn. Đem tới vô số cảm giác khác lạ và thường xuyên ngứa ngáy khắp cả người như bị dị ứng do trược khí bị đẩy ra. Nó sẽ đi từng nấc, ngày qua ngày, từ dưới lên trên, dừng ở từng vùng luân xa một, chứ không có xảy ra hết cung một lúc.
Vậy nên Tứ Thiền mới có nhập có xuất từng tầng, nghĩa là phải đi từ Sơ Thiền đến hết Tứ Thiền rồi thì nó mới chạy ngược từ Tứ Thiền về tới Sơ Thiền lại. Với người mới cảm được năng lượng, thì để đi hết 1 vòng lặp đầu tiên có khi mất vài tháng.
Sau đó, các hiện tượng thân thọ sẽ vẫn cứ tự động tiếp tục lặp lại lần lượt đúng thứ tự, trong sự âm thầm vận động của vòng lặp thứ hai theo đường dẫn có sẵn, mà không cần phải chủ động ngồi thiền thường xuyên như trước. Nhưng thời gian diễn ra các dấu hiệu trở nên nhanh hơn và các hiện tượng sẽ từ từ nhạt đi. Cho tới vòng lặp thứ ba, thứ tư… thời gian càng rút ngắn thêm nữa, với các dấu hiệu cảm thọ khác lạ đó cũng dần biến mất.
Sau mỗi lần như vậy, sẽ thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn 1 chút nếu không muốn nói là mỏng manh hơn giống như một đứa trẻ, chắc do vậy nên mới có cảm giác hòa hợp hơn với thiên nhiên, ít bệnh tật, vết thương cũng nhanh lành hơn.
Ý nghĩ trong đầu cũng trở nên liền mạch, sáng rõ, tạo ra những dòng chảy suy nghĩ thông suốt, ít bị tắt nghẽn, đứt quãng giữa chừng thành vô số tạp niệm như trước. Với khả năng liên kết, xem xét một vấn đề bằng cái nhìn của trí tuệ mang tính tổng thể khách quan, đa chiều, dưới nhiều góc độ.
Các giác quan cũng nhạy cảm hơn một chút với ánh sáng, âm thanh, mùi vị, nhiệt độ và thời tiết. Hơn nữa là linh cảm của Trực giác, hay còn gọi là Giác quan thứ 6 sẽ ngày càng rõ ràng. Nhưng điểm hạn chế của Pháp thiền thuộc về Quán trong Tứ thần túc này, so với 3 Pháp thiền hướng tới Nhất tâm còn lại ( Dục, Cần, Niệm ) là sẽ vào các tầng Định không sâu.
Nên dẫu có đi hết Tứ Thiền thì thần thông sẽ rất lâu mới xuất hiện. Mãi cho đến khi thân tâm đã được gạn lọc hoàn toàn, sau vô số vòng lặp tuần hoàn tự động Nhập Sơ Thiền đến Tứ Thiền, rồi Xuất Tứ Thiền về lại Sơ Thiền để quét sạch những rác bẩn bị rỉ ra liên tục từ sâu trong Tâm thức, do đã tích lũy qua nhiều đời nhiều kiếp trước đó.
2/ Cũng có thể bỏ qua Tứ Thiền, mà tiến thẳng đến 4 tầng nhận thức tiếp theo thuộc về Tưởng khi thực hành Thiền hữu sắc ( Thiền Chỉ ). Đòi hỏi phải giữ Phạm Hạnh ( bế dục, ăn chay, giữ Giới ) và luyện tập tư thế ngồi kiết già, để có thể hỗ trợ tối đa cho việc Định vào trạng thái Nhất tâm, với sự tập trung cao độ vào một đối tượng duy nhất.
Sẽ dẫn đến hiện tượng nhập tâm tới mức đột nhiên mất luôn những cảm nhận bên ngoài cơ thể, mà chỉ thấy trống rỗng do đi sâu vào Hôn trầm là kiểu nửa tỉnh nửa mê, quên đi khái niệm về thời gian.
Nên thường trải nghiệm cảm giác mới chỉ trôi qua vài phút, trong khi thật ra đã ngồi thiền rất lâu, có khi vài tiếng. Mặc dù vẫn có thể nhận biết được là mình đang ngồi với những cảm thọ về sự biến đổi năng lượng đang diễn ra bên trong cơ thể. Hoặc lần lượt đi sâu hơn vào 2 vùng không gian khác nhau, đầu tiên là vùng không gian của Ý Thức, để thấy được những cảnh sắc Tâm linh rực rỡ, đầy cuốn hút do chính mình tự tưởng tượng ra như thật, vốn được gọi là Giấc mơ sáng suốt. Rồi phải vượt qua đó, mới tiến vào được vùng trống không gian của Vô Thức.
Nơi có thể nội thị tự thân thông qua giác quan thứ 7 là mắt thứ 3 và ý thức có thể dựa vào đó, để tự do điều khiển tất cả mọi hoạt động của cơ thể theo ý muốn. Tương đương với tiến thẳng vào giai đoạn ngủ sâu.
Bản chất của Thiền chỉ là sự tập trung tư tưởng để thu năng lượng từ ngoài vào bằng 3 cách sử dụng lửa Tam muội để tạo mồi dẫn là: đốt Tinh ở bụng dưới khi giữ một số tư thế cố định như ngồi kiết già, giữ thẳng lưng hay hít thở sâu liên tục ( Cần thần túc ), đốt Khí ở ngực khi quán tưởng cảm thọ làm tăng rung động ( Dục thần túc ).
Hoặc đốt Thần ở trán khi chú tâm tuyệt đối vào việc dõi theo một đối tượng duy nhất như hơi thở chẳng hạn hay việc niệm thầm trong miệng ( Niệm thần túc ). Sẽ tạo nên lực hút hình xoắn ốc ở những vùng luân xa tương ứng để hấp thu những năng lượng mới vào bên trong, tụ và nén dần chúng lại tại 1 điểm cho đến khi đầy tràn, bung ra, sẽ đột nhiên khuếch đại cường độ năng lượng mà ta có thể sử dụng lên gấp nhiều lần, đem tới sự an lạc trong trạng thái Định. Để rồi dễ dàng tác ý dẫn đến một vị trí xác định để chữa lành bệnh tật, đẩy trược khí tại đó ra ngoài.
Chúng sẽ đi kèm những tín hiệu sóng thông tin giống như wifi. Nên điều cần thiết là toàn bộ cơ thể phải đi vào trạng thái ngủ, càng sâu càng tốt tùy vào mỗi tầng Định, để não có thể hoạt động một cách tối ưu nhất trong việc giải mã thông tin và sử dụng năng lượng hiệu quả. Nó là nguyên nhân tạo nên những hình ảnh, âm thanh đầy màu sắc Tâm linh, mà người thực hành hay gặp phải trong giai đoạn đầu chìm vào trạng thái Tưởng trong giấc mơ.
Chính năng lực Tưởng này sẽ làm phát triển Trí Huệ mang tính trừu tượng của tư duy chủ quan, tăng lên khả năng đọc hiểu với xu hướng xoáy sâu vào chi tiết theo một khía cạnh độc lập. Để trở nên thông minh, sáng tạo hơn, biến bản thân thành chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó, tuy nhiên có phần hơi phiến diện.
Và cũng là thứ sẽ tạo ra những khả năng ngoại cảm ( thần thông ) ngẫu nhiên trong đời thường, ở những tầng Định sâu hơn khi cường độ năng lượng dần tăng lên, đủ để sử dụng được Mắt 3 tùy theo từng mức độ khác nhau. Nhưng việc thiên về nạp vào hơn là xả ra trong Thiền Chỉ, sẽ vốn đi ngược lại so với Thiền Quán.
Mặc dù luôn khiến cho năng lượng trong cơ thể sung túc, nên các giác quan sẽ cực kỳ nhạy cảm vượt qua ngoài giới hạn thông thường, với khả năng vận động và sức chịu đựng tăng lên gấp nhiều lần người bình thường, mà không cần phải ăn uống trong nhiều ngày đi chăng nữa.
Lại rất khó khăn để gạn lọc Thân Tâm hoàn toàn, bởi năng lượng có xu hướng tụ vào tại một vùng xác định và cần phải tác ý liên tục để tạo đường dẫn tạm thời. Thay vì chỉ quan sát để nó vận hành theo dòng chảy tự nhiên trong cơ thể, mà tự động đẩy trược khí ra ngoài như cách thức buông xả khỏi sự kiểm soát ngay từ đầu của Tứ Thiền. Đồng thời phải tốn rất nhiều thời gian trong việc hành trì đều đặn mỗi ngày.
3/ Tiếp theo, cho dù bắt đầu từ 4 tầng Thiền Quán hay Thiền Chỉ, đều có thể tiếp tục đi sâu hơn. Hoặc nếu Tâm vốn dễ buông lỏng, nhẹ nhàng và bay bổng thì có thể trực tiếp bỏ qua các tầng đầu, mà tiến vào 4 tầng nhận thức cuối cùng thuộc về Thiền vô sắc ( Thiền xuất hồn ) khi Định vào trạng thái Không.
Hay cũng có thể hiểu là không Định vào đâu cả, để đạt đến 4 tầng Tưởng sau cùng. Là trạng thái hay gặp lúc nằm Thiền khi thay vì hướng vào trong, thì Ý Thức được phóng chiếu ra bên ngoài cơ thể, không còn phụ thuộc vào sự giới hạn của không thời gian.
Nhờ đó sẽ trực tiếp dịch chuyển được Ý Thức đến nơi mình muốn, hay xuyên qua những chiều kích khác nhau, hoặc trở lại quá khứ, hay đi đến tương lai để khám phá nhiều quá trình sinh diệt xảy ra trong vũ trụ. Tương đương với giai đoạn ngủ rất sâu cho đến trải nghiệm Cận tử.
Bản chất của Thiền vô sắc sẽ giống với Thiền Chỉ ở chỗ là đi sâu vào trạng thái ngủ, nhưng thay vì gom Tâm tại một điểm thì lại phóng Tâm ra bên ngoài đến vô cùng, sẽ đem lại cảm giác phúc lạc như là tâm đang tràn đầy, lan tỏa hòa cùng vạn vật là một.
Tiếp đến, những thế giới huy hoàng đẹp đẽ nhất của vũ trụ khi Tâm ngày càng dãn rộng ra, bao trùm hết thảy trong phạm vi của nó, sẽ xuất hiện cho bản thân chứng nghiệm và thưởng thức. Hành trình trải nghiệm những cõi giới sẽ mở ra với thời gian ngồi thiền rất lâu, có thể tính bằng ngày, tháng, hoặc năm. Để đi đến những vùng không gian mà ngay cả những bậc thầy tu hành lâu đời cũng có thể bị dính mắc.
Họ đã đạt được rất nhiều thần thông, ở trong một thế giới nội tâm trải rộng khắp, cực kỳ an lạc nhưng đôi lúc cứ đi lòng vòng trong thế giới nhiều tầng đó và không thoát ra được vì bị Định vô sắc cuốn hút, không làm chủ được tâm của mình.
Khi tâm bắt đầu quá vui sướng với một tầng nào đó, thì Quỷ thần ( Atula ) ở các chiều kích cao sẽ cảm ứng được để xuất hiện và dụ dỗ ý thức đó ở lại với thế giới của nó, mà không thể đi tiếp lên tầng Định phía trên, hoặc cũng không thể quay lại vì bị mắc kẹt, nhấn chìm sâu vào bên trong ma trận đầy màu sắc.
Dù các tầng Định vô sắc này có phúc lạc đến đâu, phải luôn nhớ đến việc xả bỏ nó để đi tiếp hoặc trở về, đừng để lạc mất tâm trí mà mãi mãi không thoát ra được.
-Sưu tầm-
