Tại sao chúng ta lại tức giận

Đã sinh ra làm kiếp con người, ai mà chẳng từng một lần tức giận trước những sóng gió cuộc đời hay những giông bão bất ngờ ập đến cơ chứ. Mỗi lần như vậy, tâm hồn ta như một ngọn lửa đang hừng hực cháy muốn thiêu rụi tất cả. Nhưng cuối cùng ngọn lửa ấy lại khiến trái tim ta thổi bùng lên sự oán giận và khổ đau.
Còn những người thân yêu của ta thì bị nó đốt cháy đến bỏng da rát thịt, đôi khi nó để lại một vết thương lòng khó mà nguôi ngoai. Thậm chí một số người không chịu nổi ngọn lửa căm hờn ấy, nên đã chọn cách rời xa ta mãi mãi. Ta hụt hẫng, ta mệt mỏi, ta đau đớn, ta tự trách bản thân mình thật nhiều.
Nhưng nếu đã biết sự tức giận khiến ta khổ đau nhiều đến như vậy, trả một cái giá quá đắt đến như thế, vậy hà cớ gì ta cứ giữ mãi ngọn lửa sân hận đó trong lòng? Rốt cuộc thì nguyên nhân của sự tức giận đó nằm ở đâu? Liệu có phải nó bắt nguồn từ một việc chẳng như ý muốn của ta không?
Thật ra thì lâu nay ta đã ngộ nhận, sự tức giận chưa bao giờ là từ những “ngoại cảnh” bên ngoài cả, dù cho mọi chuyện trông có vẻ rất giống như thế. Khi một việc không may xảy đến khiến ta bị tổn hại, có người thì giận dữ đến tột cùng. Họ buông ra những lời sát thương cay đắng nhất, thậm chí khi ngôn từ bất lực thì bạo lực lại lên ngôi. Nhưng cớ sao, vẫn cùng hoàn cảnh đó, câu chuyện đó lại có những người bình chân như vại. Họ an nhiên tự tại, thậm chí là vui vẻ để tận hưởng biến cố vừa xảy ra.
Có nghĩa là về bản chất, một sự việc đơn giản chỉ là sự việc đó xảy ra, tất cả phụ thuộc vào tâm thức của ta nghĩ về điều đó như thế nào mà thôi. Vì vậy những thứ thuộc về bên ngoài không phải là nguyên nhân gây ra sự giận dữ cho ta. Mà nó chỉ đơn giản là một chất xúc tác thổi bùng lên ngọn lửa sân hận đã có sẵn trong ta. Bởi vì thế giới nội tâm đó của ta đã bị tổn thương quá nhiều, dồn nén cảm xúc quá lâu. Nên chỉ cần một cơn gió nhẹ thoáng qua, cũng đủ biến nó trở thành một trận cuồng phong dữ dội như muốn thổi bay tất cả.
Chính vì lẽ đó nơi nào có sự giận dữ, nơi đó có sự khổ đau ẩn chứa đằng sau nó. Việc của ta là nhận ra nguyên nhân gốc rễ tại sao ta lại khổ đau và chất chứa nhiều sự ức chế, dồn nén ở trong lòng đến như thế. Chỉ khi nào ta thành thật với bản thân mình, đối diện với những tổn thương trong quá khứ và chấp nhận mọi thứ như nó đang là. Ta mới có thể hoá giải nỗi đau ấy và dập tắt được ngọn lửa sân hận ở trong lòng mình. Ta sẽ đập tan được mọi xiềng xích đang giam cầm ta trong ngục tù của tâm trí, cuối cùng ta sẽ có được sự tự do thật sự.
Chính vì lẽ đó, khi một người tức giận hoặc làm điều không tốt với ta. Ta đừng trách, đừng hờn, đừng giận họ làm gì, bởi họ đáng thương hơn đáng trách. Trong trái tim họ hiện đang có quá nhiều nỗi đau, nên mới hành xử như vậy. Nếu ta cứ vì họ mà buồn, thì cuộc đời ta sẽ mãi mãi chẳng có sự an yên. Bởi vì có người thứ nhất, sẽ có người thứ hai và tất nhiên là người thứ n khiến ta khổ đau.
Việc của ta là hãy đồng cảm, thấu hiểu và sẻ chia với nỗi đau của họ. Nếu thật sự ta làm điều đó với tất cả sự chân thành, họ sẽ cảm nhận được. Bởi những gì làm bằng trái tim sẽ chạm đến trái tim của người khác. Cuối cùng ta sẽ giúp được họ và cả cho chính ta nữa, cùng nhau chuyển hoá được ngọn lửa oán giận ấy thành ngọn đuốc soi đường, chiếu rọi cả một tâm hồn hạnh phúc!
Cử Bách Tùng
06/03/2021

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *