Người bình thường vốn hay mượn phần thể xác yếu đuối để bảo vệ ước mơ của mình, nhưng điều đó không dễ dàng gì, dù mạnh thế nào cũng có ngày thương tích đầy mình.

Chỉ có trải qua biến cố, con người mới có thể trưởng thành, còn để kiên định niềm tin, được sống là chính mình, thì phải dựa vào việc không ngừng tu luyện nội tâm, luôn sống trong giây phút hiện tại. 

Con người thường chỉ lúc tuổi trẻ xông pha mới dám làm điều vọng tưởng, không màng tất cả để đạt được điều mong ước, vì họ nghĩ mình không có gì để mất, không nhiều điều vướng bận.
Nhưng khi tuổi tác đã cao, bắt đầu nhiều mối lo toan, tinh thần xông pha của tuổi trẻ không thắng nổi những lo lắng xảy ra trong cuộc sống. Lúc này, điều chúng ta cần đó là những nhịp đập mãnh mẽ bình ổn của nội tâm, không lo lắng, không sợ hãi. Không vì một phút lầm lạc mà lỡ cả một đời. 
Cần phải hiểu, thế giới và những người xung quanh không bao giờ vì ta mà thay đổi, nhưng lại là thổ nhưỡng tốt nhất nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta trưởng thành hơn. 

Cuộc đời luôn có sự lựa chọn, nếu thực sự buông bỏ được những mối lo sợ từng sống chết nắm giữ thì có thể chính thơì khắc buông tay đó, cơ hội tốt sẽ đến với chúng ta, chỉ cần tu dưỡng nội tâm sẽ nhìn thấy rõ con đường phía trước. Thời thế vô thường, giông tố lớn đến mấy thì chúng ta vẫn có thể khiến những bông hoa đời mình nở rộ.
Có bao nhiêu vô thường, có bấy nhiêu tu hành. Điều ta cần làm là phát huy sức mạnh nội tâm, dùng trái tim tràn ngập yêu thương và hữu hảo để chung sống cùng vô thường. Chỉ có như vậy chúng ta mới có được niềm vui, hạnh phúc và tình yêu lâu dài.

Tu hành là một quá trình từ bên trong tới bên ngoài với 2 phương thức: Một là tu hành từ bên ngoài, hai là tu hành từ bên trong. Tu hành từ bên ngoài phần nhiều tới từ những rèn luyện về kĩ năng sinh tồn, còn tu hành từ bên trong là quá trình lĩnh ngộ và làm thanh tịnh nội tâm. Tôi không biết các bạn đã bao giờ nghĩ tới nguồn động lực giúp chúng ta sinh sống trong thế giới này đến từ đâu chưa? Là nguồn động lựa vô bờ bến nào đã không ngừng giúp chúng ta vượt qua mọi khổ ải trong cuộc sống, là bố mẹ và bạn bè ư?

Đã có rất nhiều người xung quoanh từng giúp đỡ chúng ta về vật chất hoặc an ủi về tinh thần, nhưng người duy nhất giúp chúng ta vượt qua đươc giới hạn của bản thân chỉ có chính chúng ta mà thôi. Sức mạnh nội tâm của một con người lớn tới đâu, chính là điều kiện quan trọng quyết định người đó có được sống an lạc trong thế giới này hay không. 
Nếu chúng ta có một trái tim mạnh mẽ kiên cường, vậy thì những khó khăn trong cuộc sống chỉ là những bài học kinh nghiệm trong quá trình tu hành rèn giũa nội tâm của chúng ta mà thôi.
Bạn muốn trở thành người như thế nào?
Bạn mong muốn một thế giới ra sao?
Thiết nghĩ những điều này đều do trái tim bạn quyết định.

Các bài viết khác