Tâm nhỏ hẹp thì chuyện nhỏ cũng thành lớn, tâm rộng lớn thì chuyện lớn cũng thành nhỏ. Xem nhẹ mọi điều tang thương trên thế gian, nội tâm ắt được bình yên vô sự.

Tâm lớn "dung" được vạn vật trong thiên hạ.
Tâm trống, yêu mọi điều thiện trong thế gian.
Tâm bình, luận vạn sự trong thiên hạ.
Tâm định, ứng biến mọi thay đổi trong thế gian.
Chuyện lớn hay chuyện khó là do gánh vác, nghịch cảnh hay thuận cảnh là do tấm lòng, được hay mất là do trí tuệ, thành hay bại là do kiên trì.

Phật giáo nhấn mạnh việc phân chia sự vật theo yếu tố bên ngoài và nội tại, chứ không phân theo lớn nhỏ. Trong mắt Đức Phật, nhỏ chỉ là hình thức chứ không phải bản chất của sự vật. 

Lớn hay nhỏ cũng chỉ là tương đối, nếu tâm nhỏ hẹp thì chuyện nhỏ cũng trở thành lớn, nếu tâm rộng mở thì chuyện lớn cũng có thể biến thành nhỏ. Người có tấm lòng rộng mở có thể chứa đựng được cả cuộc sống, người có lòng dạ hẹp hòi thì dù chỉ là một hạt đậu cũng không thể nào đón nhận được.

Nếu đã trải qua biến cố bể dâu thì trái tim ta sẽ thấy bình yên, nếu thường những người trải qua nhiều vấp váp trong cuộc sống sẽ dễ dàng đón nhận những việc mà bản thân không thể nào thay đổi được, và cũng không hề đổ lỗi cho số phận, càng không kêu ca oán thán hay than trời trách đất.
Tâm có bình tĩnh thì mới kiểm soát được cảm xúc và lí trí, mới có thể đưa ra những phán đoán chính xác với những việc ảnh hưởng đến mình, tìm ra lối thoát cho trái tim.

Tấm lòng của con người không phải một sáng một chiều tu luyện thành công được, mà phải trải qua vô vàn khó khăn, vô số lần được mất, nếm trải nhiều thành bại, sau đó mới có thể sử dụng sự chân thành và trí tuệ để đón nhận mọi sự việc và con người trên thế gian này, mới đoạn tuyệt được các tạp niệm và tư tâm ảnh hưởng tới tương lai.

Tâm khoáng đạt rồi, mới có thể đón nhận thêm nhiều phẩm hạnh tốt, cuộc đời mới không bị hỗn loạn. Tâm rộng mở, trời đất cũng thấy bao la.

Các bài viết khác