Một quá trình THIỀN ĐỊNH có thể tạm chia thành 4 giai đoạn như sau:

An - Buông - Xả - Lạc  (Hay gọi là Buông xả, An lạc).

Thiền là phải có Lạc (không sanh ra lạc, ngồi như hành xác thì đó không phải đã là Thiền).

1/ AN: 
An tức là an ổn, an định. Ta ngồi xuống tìm một tư thế để an ổn cơ thể cho mình! 
Tại sao lại là tìm tư thế?!
Cái này các bạn thấy khác so với các cách dạy thiền khác hay không? Khi họ bắt buộc rằng ta phải ngồi trong tư thế Kiết Già hay Bán Kiết Già?!
Nói về hai tư thế đó thì các bạn hãy tìm hiểu thêm trên google, nơi này không nói lại. 
Nhưng tại sao ta lại phải tự tìm tư thế ngồi? 
Là vì mỗi người khác nhau, sẽ có cấu tạo khung xương khác nhau, cơ thể cao thấp, gầy béo cũng khác nhau. 
Với người có chân dài, thân gầy thì việc ngồi theo tư thế Kiết Già và Bán Kiết Già rất là đơn giản, thoải mái. Nhưng với người có chân ngắn, thân mập mạp thì chẳng khác gì hành xác.
Việc ép xác để ngồi theo tư thế ấy thôi đã sanh ra mệt mỏi và bất an rồi thì làm sao để có được (lạc) và (an) cho được.
Vì vậy cái tư thế ngồi làm sao cho thân thể thoải mái nhất, hơi thở nhẹ nhàng, các phần trong cơ thể không nơi nào bị thúc ép, dồn nén, thì khi đó gọi là an! 
Khi an tọa rồi mới đến an khí, tức hít vào, thở ra được nhẹ nhàng, êm ái, thoải mái. Đó là An

2/ BUÔNG: 
Sau khi An rồi thì ta tập buông!
Vậy ta buông cái gì?
Vậy thì cái gì cũng phải buông!
Tức là ta nhẹ nhàng đưa cơ thể về trạng thái không chủ.
Tức là thả lỏng tất cả các cơ, tất cả các bộ phận, không kìm hãm bất kỳ đâu, nhất là tâm trí mình. Khi đó tâm mình tự động lại khởi lên vô ý các niệm, có khi tự dưng nhớ đến chuyện hôm qua đi chợ, thì thôi tự mình kìm tỏa, nghĩ mình gạt đi, bỏ xuống để thiền, và như thế... Như thế.... Cho đến khi thấy thật sự nhẹ nhàng tâm trí không còn điều gì phải buông xuống nữa, tạm gọi là hết giai đoạn Buông.

3/ XẢ: 
Buông xong rồi ta sẽ tìm đến một khoảng TRỐNG KHÔNG hay chưa? 
Vẫn chưa! 
Tâm trí vẫn chưa Trống Không.
Vì vẫn còn cái cương kìm chế của buông.
Cũng như để lùa một bầu cừu vậy, khi lùa chúng ra khỏi chuồng bằng một chú chó thì cừu tuy đi hết nhưng chú chó vẫn còn.
Để trống không được khởi tạo lại, ta cần xả đi cái cương. Tức thả luôn con chó ấy ra, mà bầy cừu không quay lại, đó mới là XẢ.

4/ LẠC: 
Sau khi tâm ta không còn gì, thì chưa chắc ta sẽ có Lạc, có khi nó lại là Bi.
Có người sẽ thấy buồn bã vô tận, không rõ căn nguyên - với những người nhiều sầu phiền trong cuộc sống, nhưng một thời gian sau sẽ tan mất chỉ có vui vẻ, an lạc sanh ra. 
Khi ta cảm thụ được an lạc thì đó mới là Thiền. 
Với những người mới tập hay mới bắt đầu thì Lạc rất bất định, thoáng đến, vụt đi.
Lâu dần mới có được An Lạc trong Thanh Tịnh.

Khi đó cơ thể sẽ hài hòa âm dương được cân bằng, khí huyết được an ổn, bình thỏa. 
Việc Thiền này không chỉ tốt cho cơ thể, tâm trí mà còn là bước căn bản đầu tiên để huệ nhãn được khai thông, thấu tường mọi sự.
 

Các bài viết khác