Chuyến tầu cuộc sống chạy không nhanh, nhưng để bắt kịp nó thì đuổi theo là không kịp. Nó chạy theo một cách khác với những gì chúng ta nghĩ.

Hãy hình dung chúng ta là một khối không khí không mầu lẫn hơi nước. Nó đơn giản như thứ vô hình trước mặt, thứ chúng ta hít thở hàng ngày. Thứ mà thiếu nó một vài phút, ai đó có thể ngất xỉu, suy não, hoặc tử vong.

Với nhiệt độ ấm, nóng, nó bay lên. Với nhiệt độ lạnh, nó hạ xuống. Nhiệt độ sôi, nó thăng hoa. Nhiệt độ dưới 0, nó đóng băng.

Chúng ta cũng chỉ đơn giản như vậy. Thứ làm tăng nhiệt chính là sự bao dung, tha thứ, yêu thương, hiểu biết về bản thân và bên ngoài. Trên hết, đó là sự nhận biết và sự tiến tới sự nhận biết.

Ngược lại, thứ làm giảm nhiệt chính là sự tức giận, căm hận, thù ghét, trói buộc bản thân trong định kiến và hiểu biết tối thiểu về bản thân lẫn thế giới.

Người chết ở đâu trên thế giới này cũng có những số đông luôn kêu lạnh lẽo, sợ hãi trong một thời gian dài. Họ không sống, và họ không thể chết. Họ đã ước gì cái chết khác đi để dễ chịu hơn như thế. Nhưng họ không thể đi ra khỏi thế giới của chính họ đã tạo ra.

Khi bạn không sống với tình yêu thương, bạn sẽ trở nên lạnh lẽo dần. Sự đóng băng làm bạn thành một khối đặc, và chìm xuống.

Tự do là một khái niệm rất khác lạ. Nhiều người cho rằng, tự do tài chính là thứ tự do quan trọng nhất. Nhiều người cho rằng tự do di chuyển và tự do làm mọi điều mình thích là tự do. Nhiều người khác cho rằng, sống không có luật pháp là tự do.

Tuy nhiên, những khái niệm tự do này vẫn được hiểu theo một cách rất con người. Nghĩa là những gì con người có thể nghĩ ra được, phân tích được, tính toán được. Nó giống như con cá tự do bơi trong một cái bể to tên là biển, con chim tự do bay trong một cái lồng to tên là bầu trời.

Những khái niệm tự do khác nhau xếp xồng lên nhau và thế giới trở thành một thứ hỗn loạn thảm hại. Một ý tưởng tự do sáng tạo bật ra, và thế là thế giới trở thành nô lệ cho những thiết bị điện tử thông minh. Một cuộc cách mạng thời trang diễn ra, và hình ảnh chúng ta phụ thuộc vào thứ chúng ta mặc trên người. Khi một nền kinh tế thị trường manh nha trên phạm vi toàn cầu, và khái niệm marketing được thai nghén 200 năm trước. Ngày nay, việc mua sắm của chúng ta phụ thuộc phần lớn vào các chiến dịch truyền thông và tần suất xuất hiện của nhãn hàng sản phẩm trong tâm trí.

Chúng ta như một loài động vật cao cấp bị mắc kẹt trong tiếng ồn và ánh sáng nhân tạo, với những thú vui trong một nhà tù khổng lồ mang tên tâm trí. Bạn không thể yên tĩnh, vì nếu thế, bạn không thể nghe thấy gì. Mà bạn không thể trốn đi đâu với những tiếng ồn ở cả bên trong lẫn bên ngoài bạn. Nó làm bạn rối trí, dẫn dắt bạn, và bạn hầu như không thể nhớ được mình là ai.

Chuyến tầu cuộc sống là chuyến tầu đưa bạn đến với sự tự do hoàn toàn. Vượt qua khỏi tâm trí và cơ thể, nó chỉ có thể có được khi bạn ngày càng hiểu rõ hơn về chính mình. Kết nối với những âm thanh, ánh sáng và mọi thứ từ tự nhiên.

Các bạn luôn có tự do, vì không ai cấm các bạn thở cả. Thở tự nhiên là thứ tự do thuần khiết và tinh tế nhất mà các bạn có thể biết được.
Đó chính là hành trang lên tầu.

Các bài viết khác