... Sự thật không ở đâu xa xôi, sự thật rất gần gũi, nó ở dưới mỗi chiếc lá, trong mỗi nụ cười, trong những từ ngữ, trong từng cảm giác, từng suy nghĩ mà mỗi người đang có.

Nhưng nó bị che kín đến độ chúng ta phải lật tung tất cả lên để thấy. Lật tung mọi thứ lên là để khám phá điều gì là giả dối, và khoảnh khắc bạn biết điều gì là giả dối, khi giả dối đó đã rơi rụng, sự thật hiện diện ở đó.

Sự thật luôn sống động từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, nó không phải cố định, là một vật chết, vì vậy sự thật phải được khám phá, chứ không phải bị tin tưởng, không phải bị trích dẫn, không phải bị lập công thức.
Sự thật vô cùng sống động, nên muốn thấy được nó, cái thấy của bạn, trái tim của bạn phải linh động lạ thường, phải tỉnh táo lạ thường. Nhưng bất hạnh thay, hầu hết chúng ta không muốn có được cái thấy mau lẹ, linh động và tỉnh táo. Chúng ta thường ngủ quên qua những câu kinh kệ, những nghi thức. Chúng ta tự ru ngủ chính chúng ta qua vô vàn phương cách!...

Khi chúng ta gặp phải khó khăn, mọi bản năng của chúng ta là nương tựa người nào đó – người mẹ, người cha, hay một người được tôn vinh, người mà bạn gọi là người thầy hay đạo sư. Nhưng nếu bạn gặp một đạo sư xứng đáng, ông ấy sẽ bảo bạn phải tự hiểu rõ về chính bạn trong mọi hành động.
Để đến với sự thật, để được tự do, chắc chắn bạn còn quan trọng hơn vị đạo sư nhiều, bạn còn quan trọng hơn tôi nhiều, bởi vì đó là sự sống trong bạn, là đau khổ của bạn, xung đột của bạn, đấu tranh của bạn.

Vị đạo sư, hay tôi, hay người nào đó có lẽ đã được tự do, nhưng điều đó có giá trị gì đối với bạn? Sự tôn thờ đạo sư quá mức gây hủy hoại cho việc hiểu biết của bạn về chính bạn. Và có một điều kỳ dị xảy ra: Khi bạn càng thể hiện sự kính trọng đối với một người nhiều bao nhiêu, thì bạn càng thể hiện sự kính trọng đối với những nguời khác ít hơn bấy nhiêu.

Vì vậy, sự kính trọng của bạn chẳng có ý nghĩa bao nhiêu! Đây là tất cả sự thật. Tôi biết có thể hầu hết các bạn đều không ưa thích điều tôi vừa nói, bởi vì bạn muốn được thanh thản, bạn đã bị vùi dập quá nhiều. Tâm trí của bạn đã bị trói buộc trong quá nhiều phiền muộn và đau khổ, và nó nói:”Lạy Thượng đế hãy cho con hy vọng nào đó, một nơi ẩn náu nào đó!”.

Chỉ khi tâm trí chìm trong vô vọng mới có thể tìm ra sự thật. Một tâm trí bất lực tột độ có thể nhảy vào sự thật, chứ không phải một tâm trí đang mãn nguyện, không phải tâm trí đang được kính trọng, đang được bao bọc bởi những niềm tin.

Trái tim chỉ có thể bừng nở trong tình yêu, chứ không phải trong sự mãn nguyện. Nhưng những quả tim của chúng ta đã héo hắt, vì chúng ta đã nhét đầy chúng bằng những suy luận từ tâm trí, chúng ta nhét đầy quả tim của chúng ta những sáng chế của người khác. Bởi vì chúng ta không có tình yêu, chúng ta cố gắng tìm ra nó nhờ sự giúp đỡ của người thầy, hay của người nào đó...

Điều mà bạn và tôi đang cố gắng làm là lắng nghe được bài hát trong trái tim của chính chúng ta, chứ không phải lắng nghe bài hát của người khác. Nhiều người quen lắng nghe bài hát của người khác, và vì vậy trái tim của họ luôn héo hắt. Chúng sẽ luôn luôn héo hắt bởi vì đó không phải là bài hát của họ, họ chỉ là cái máy quay đĩa cũ kỹ, họ không là nhạc sĩ.

Và đặc biệt trong những thời điểm của phiền muộn và khó nhọc vô cùng, bạn càng cần phải là nhạc sĩ, cần phải tự sáng tạo bài hát cho chính bạn. Bạn cần phải để trái tim được tự do khỏi việc bị nhét đầy những sáng chế của tâm trí.
Muốn vậy, bạn phải hiểu rõ những sáng chế của tâm trí, thấy ra sự giả dối của những sáng chế đó và không còn nhồi nhét chúng vào trái tim mình.

Khi trái tim bạn không còn bị nhét đầy tro bụi, và tâm trí bạn được yên lặng, vậy thì sẽ có một bài hát, một bài hát không thể bị hủy hoại hay biến dạng bởi bất cứ điều gì sẽ bắt đầu cất lên từ bên trong...

Các bài viết khác