Khi chúng ta nói tới những nhân vật giác ngộ, đa số mọi người thường nghĩ ngay đến Phật. Và người ta thường cho rằng Phật là sự giác ngộ ở đẳng cấp cao nhất, vượt xa các bậc đạo sư khác.

Nếu đúng như những gì kinh sách kể lại, Phật là người giác ngộ và ngài cũng đã khai sáng cho rất nhiều đệ tử giác ngộ. Cho dù chỉ có một phần tư những người đệ tử đó tiếp giảng dạy. Vậy đáng lý ra đến ngày nay, hơn hai nghìn năm, chúng ta phải có đội quân hàng tỉ người giác ngộ tràn khắp trái đất rồi chứ. Nhưng chúng ta gần như không thấy ai. 

Đạo đức, lòng tốt của con người có vẻ càng ngày càng suy thoái, mâu thuẫn giữa con người tăng lên so với thời kỳ trước. Bạn có thể thấy không? Hẳn phải có một điều gì đó sai ở đây. Một số cao tăng có thể nói rằng tất cả đều là do luật nhân quả và duyên số của mỗi người. Tôi thấy đó là một lý do hay, tất cả những gì không hợp lý hóa được chúng ta đều có thể nói là tại nhân quả và duyên số. Nhưng khi tôi hỏi duyên số là gì, cái nhân đầu tiên và cái quả cuối cùng là gì thì chẳng ai trả lời được nữa.

Tôi không theo Phật giáo hay bất cứ trường phái tâm linh tín ngưỡng nào hết. Tôi cũng ít chia sẻ những điều Phật nói ở trang này bởi vì mọi người nghĩ rằng: " À đây là lời Phật dạy, vì thế nó chắc chắn đúng nên ta phải làm theo." Sự thực là chúng ta chẳng biết được đó đích xác có phải là lời từ miệng Phật nói ra hay không hay thậm chí Phật có thực sự tồn tại hay không chẳng ai có thể kiểm chứng.

Tất cả những gì chúng ta biết là từ kinh sách. Kinh sách chắc chắn đúng vì đó là lời của Phật và Phật thì chắc chắn tồn tại vì kinh sách nói vậy. Đó là một cái logic luẩn quẩn mà chúng ta vẫn hay bám vào. Tôi thường khuyến khích mọi người suy nghĩ phản biện và xem xét các lý từ tất cả khía cạnh, nếu thấy nó đúng với kinh nghiệm trực tiếp của chúng ta thì hãy chấp nhận. Chính Phật từng nói (hay trong kinh sách ghi chép) : "Đừng tin tưởng bất cứ điều gì chỉ vì nó được nhiều người tin. Đừng tin tưởng bất cứ điều gì chỉ vì người nói có danh vọng,...''

Nhưng đừng hiểu sai tôi, tôi rất tôn trọng Phật giáo và tôi nghĩ đó là nơi tốt đẹp dành cho tất cả mọi người. Nhưng nếu bạn cứ bám vào Phật pháp thì bạn không thể nào giác ngộ theo đúng cái nghĩa gốc của nó. Giáo lý chứng ngộ chỉ như ngón tay chỉ vào mặt trăng. Cái chúng ta cần nhìn là nhìn vào mặt trăng, khi nhìn thấy nó ta lập tức quên ngay đi ngón tay. Rất nhiều người đắm chìm vào quan sát và nghiên cứu ngón tay. Nó chẳng có một ý nghĩa nào hết. Rất nhiều người trở nên bế tắc và loạn trong vô số các khái niệm, thuật ngữ và lý thuyết mơ hồ trong kinh sách. Khái niệm chỉ sản sinh thêm nhiều khái niệm và bạn đã mắc vào trong cái bẫy của tâm trí.

Tại sao có vô số người tìm kiếm giác ngộ mà hầu như không mấy ai thành công? Bởi vì họ không thực sự ham muốn chân lý, thứ họ muốn chỉ là những điều kỳ diệu có thể sửa chữa và làm cuộc sống của họ tốt đẹp hơn.

Rất nhiều người tìm đến tâm linh chỉ vì họ đang gặp những khó khăn và thất bại trong cuộc sống. Tìm kiếm hạnh phúc là bản năng của mọi người. Ban đầu họ tìm kiếm các thú vui vật chất và tinh thần nhưng họ thất bại, có thể do công việc, tài chính khó khăn, có mối quan hệ đổ vỡ. Họ mệt mỏi và chán nản. Rồi họ nghe nói tâm linh có thể giúp con người hạnh phúc và đạt được những gì họ muốn.

Sau đó họ tìm hiểu các loại tri thức mới mẻ, và tu tập với đầy ước mơ và hy vọng về một chân trời mới, họ mơ trở thành một con người siêu việt và được kính trọng. Tôi không muốn phá hủy ước mơ của các bạn nhưng thực sự những người như vậy hầu như chỉ lãng phí thời gian nhưng không hề có kết quả.

Tâm trí bản ngã luôn muốn đạt được thứ này điều nọ để làm cho nó lớn hơn, lấp đầy những chỗ trống trong nó, để cảm giác cao hơn thượng và vĩ đại hơn những bản ngã khác. Khi nó thất bại trong thế giới vật chất, nó chuyển sang tìm kiếm trong thế giới tâm linh. Đơn giản đó chỉ là sự thay đổi sân chơi của bản ngã.

Một nhóm người khác là nhóm người muốn tìm hiểu tri thức huyền bí. Những người luôn bị lôi cuốn bởi những điều kì diệu và họ muốn học hỏi về nó bằng cách đến với thế giới tâm linh.

Những người này thường là kiếp trước đã tiếp xúc với tâm linh nên đời sống này vẫn duy trì nỗi quan tâm cũ. Sâu tận trong linh hồn, họ biết rằng cuộc sống còn có nhiều thứ để sâu sắc hơn hơn là chỉ đi học, đi làm, kết hôn, nghỉ hưu và chết. Họ muốn đột phá khỏi nhà tù này, nhà tù của tâm lý và định kiến xã hội.

Những người này có cơ sở để phát triển tâm linh, nhưng rất ít người đi được xa vì họ vẫn còn ràng buộc với nhiều thứ và chưa thể buông bỏ. Không phải ai cũng đủ dũng cảm từ bỏ ngôi vị thái tử và gia đình để đi tìm kiếm chân lý như Phật. Năng lượng của họ bị dàn trải trên nhiều mối bận tâm, không thể tập trung lại duy nhất trong một hướng, nên rất khó thực sự đột phá.

Một nhóm người nữa là nhóm người thực sự ham muốn giác ngộ và đặt nó làm mục tiêu cao nhất. Họ có thể là người trong tôn giáo hoặc không. Tuy nhiên họ thường hiểu lầm việc đắc được những quyền năng thần thông ngoại cảm huyền bí tương đương với sự giác ngộ.

Nhưng sự thực thì đó là hoàn toàn là hai lĩnh vực khác nhau. Một thứ nằm bên trong thế giới giấc mơ này, một thứ nằm bên ngoài. Một thứ chỉ là ảo ảnh vô thường, một thứ là chân lý vĩnh cửu. Trong quá trình tu tập chứng ngộ thức tỉnh, một số người có thể tình cờ phát triển được khả năng huyền bí và họ nghĩ rằng họ đã thành công. Nhưng họ không biết được rằng đó chỉ là cái bẫy dành cho bản ngã.

Đó chỉ là những viên đá quý nằm trên con đường tới Niết bàn làm cho chúng ta say mê xao lãng quên đi mục tiêu ban đầu, chúng chỉ có giá trị trong thế giới mà bạn đang cố buông bỏ phía sau.

Nhóm người cuối cùng là nhóm người chiếm tỉ lệ cực ít. Nhóm người chắc chắn sẽ thức tỉnh. Nhóm người khao khát giác ngộ hơn tất cả mọi thứ gì khác. Kể cả đánh đổi cả cuộc sống và tính mạng để lấy chân lý họ cũng sẵn sàng. Vì họ đã nhìn xuyên qua tất cả các ảo ảnh vô thường của cuộc sống họ.

Họ thấy được sự vô lý của tồn tại. Những gì họ có thể đạt được đều có thể mất đi, không gì nằm trong tầm kiểm soát của họ. Họ thực sự nhận ra rằng họ không biết và không hiểu bất cứ một thứ gì.

Tại sao sinh ra từ sự trống không để rồi chết đi lại trở về với trống không? Vì thế, một cách tự nhiên, họ mất hết tất cả các ham muốn và chấp chước. Họ không muốn chơi trò chơi cuộc sống này nữa, không muốn phải vào vai một nhân vật nào nữa.

Cái vĩnh hằng mới là khao khát cuối. Tuy nhiên cái giá phải trả là tất cả những gì bạn có. Tất cả cuộc sống của bạn. Khoảnh khắc chứng ngộ, tất cả những câu chuyện về cuộc sống của bạn tan biến, không tồn tại, giống như thức tỉnh khỏi một giấc mơ.

Những thứ trong giấc mơ đó không phải là bạn và thực sự không có bất cứ ý nghĩa hay giá trị gì với bạn. Và bạn có thể tự hỏi Giác ngộ để làm gì? Thực sự nó chẳng có mục đích gì cả ngoài việc trở lại đúng với Chân tánh của bạn, đúng với thực tại của bạn.

Cũng giống như một giấc mơ dài và thú vị hay có thể là ác mộng cũng phải đến lúc bạn thức tỉnh dù bạn có muốn hay không.

Đó là định mệnh của bạn.

Các bài viết khác