Mỗi khi thức khuya. Tôi bắt đầu một ngày mới với một giấc ngủ. Đó là điều dễ hiểu nhất.

Nhưng nó sẽ là không bình thường với ai cứ cho rằng, ngày mới dứt khoát phải là vừa ngủ dậy. Nắng nhẹ, cửa sổ mở, chim hót.

Cũng là điều không bình thường, nếu tôi nhìn thấy ánh sáng trong đêm tối. Không trăng, không sao, không đèn đuốc.

Tôi đã từng thất vọng và đau khổ khi biết những điều không ai biết. Những điều không thể nói, không thể xẻ chia. Tôi cũng đã từng hạnh phúc phát khóc khi biết cũng vẫn những điều đó.

Mỗi người là một vũ trụ thu nhỏ, đối diện với một vũ trụ lớn. Mỗi ngày trôi qua là mỗi vận động, biến đổi. Mọi sự không logic đều là logic.

Mỗi người đều là một thế giới thu nhỏ, đối diện với một thế giới rộng lớn. Thế giới này luôn mở khi bạn mở lòng, và luôn đóng khi bạn quay lưng lại.

Ai cũng có những phần vô thức tương đương. Nhưng không hề có sự tương đương tương tự trong quá trình chuyển hóa từ vô thức thành tâm thức.

Một cuộc đời. Một năm. Một ngày. Một hơi thở. Xem ra đều như nhau cả.

Tình yêu thương là tất cả những gì bạn có. Nó có khi bạn chưa sinh ra. Và là đích để bạn luôn đi tới.

Con cái là món quà tặng vô giá. Từ ai? Tất nhiên không phải từ bạn.

Những người thầy lớn luôn là những người bạn lớn.

Người thầy lớn nhất là người thầy không giới hạn bạn bởi bất kỳ điều gì. Hoặc giới hạn bạn bởi tất cả mọi thứ. 

Trái tim hay khối óc? Khối óc hay trái tim? Là cả hai.

Bạn đang nghĩ tôi điên khùng. Vâng tôi đang điên khùng. Và tôi đang chỉ bạn cách để điên khùng.

Bạn bị giới hạn bởi mọi thứ. Bước một là biết những thứ đang giới hạn mình. Bước hai là vượt qua sự giới hạn đó.

Đau khổ là một món quà. Trong đau khổ tột cùng, người ta có nhiều năng lượng để tỉnh thức hơn. Tôi không khuyến khích bạn tự làm đau khổ chính bản thân. Nhưng nếu đau khổ tới với bạn. Hãy vui vẻ đón nhận.

Tỉnh thức không phải là một viên thuốc. Tỉnh thức là một quá trình. Tỉnh thức không phải thứ vô giá trị. Tỉnh thức là thứ vô cùng giá trị, và bạn phải đánh đổi thứ gì đó để có nó.

Bố mẹ bạn không phải người đẻ ra bạn. Bố mẹ là những người bạn đã lựa chọn để tới với họ.

Công việc của bạn để giúp bạn trải nghiệm. Chứ không chỉ để bạn kiếm tiền và tiêu tiền.

Phật là một người ăn xin. Hãy giúp những người ăn xin ngay khi có thể. Kể cả khi bạn biết rõ họ vờ là người ăn xin.

Nói thật với chính mình là điều khó khăn nhất. Lừa dối chính mình là điều dễ dàng nhất.

Muốn yêu một ai đó, hãy yêu chính bản thân mình. Muốn ai đó tôn trọng mình, hãy tôn trọng chính mình trước.

Bạn có thể yêu một người, hai người, ba người, nhiều người. Bạn có thể yêu tất cả mọi người. Đừng để sự giáo dục ích kỷ làm bạn quên mất điều đó.

Hãy nhớ rằng bạn đang hít thở, luôn hít thở. Đừng bao giờ quên điều đó.

Mọi đau khổ mà bạn dồn nén đều đang ở bên trong bạn. Hãy thở ra. Hoặc tìm ai đó để chia sẻ, hoặc là với một bông hoa.

Bạn đã từng bị ai đó tấn công? Bạn căm thù ai đó? Mọi chuyện sẽ ổn thôi, nếu như bạn yêu thương cả người làm điều đó với bạn.

Nếu bạn thấy thứ gì đó thật đẹp. Bạn rung cảm. Đó là vì bạn cũng thật đẹp.

Tôi có một chiếc gương. Trên đó tôi viết: "not me". 

Tôi bắt đầu một ngày mới với một giấc ngủ. Đó là điều dễ hiểu nhất.

Các bài viết khác