Đây là buổi học thứ 4

Tôi xin được nhìn về tiền kiếp của mình với mẹ.

Mọi thứ có vẻ dễ dàng hơn những buổi trước Từ thang gỗ hôm nay bậc thang bỗng dưng làm bằng đá nối liền với hang dẫn vào thiên nhiên.

Thiên nhiên sinh động hơn và căn phòng chữa lành bình thường mang màu trời xanh, hôm nay có màu đỏ lẫn với đen. Có vẻ như tôi đã tự tin hơn , các sự kiện đến dù nhanh hơn trước nhưng vẫn mất hơn 2 tiếng để nhìn hết đời này.

Bắt đầu là khi hai chị em đang say sưa ngồi nói chuyện với nhau bên cửa sổ. Tôi là người em gái. Quan sát trang phục và khung cảnh dường như là người sống trong những trang trại ở châu âu khoảng thế kỉ 18. Từ ô cửa sổ nhìn xuống là một thảm cỏ xanh mướt mênh mông với một đàn cừu.

Hai chị em xuống nhà ăn sáng , người đàn ông chuẩn bị bữa ăn là cha chúng tôi. Người mẹ có thể đã mất . Sau khi ăn chúng tôi nô đùa, cưỡi ngựa vụt qua thảm cỏ vào rừng . Đến bờ suối tôi và chị cùng dừng lại uống nước. Từ xa bên kia bờ suối thấp thoáng một bóng đen.

Dần hiện ra đó là một anh chàng điển trai mang dáng dấp quý tộc với áo trắng rộng , mái tóc xoăn ngang vai toả sáng . Tay phải anh cầm một con dao tinh xảo. Chúng tôi cùng bị rung động trước vẻ đẹp của anh. Anh mời chúng tôi tới dự một bữa tiệc tại nhà. Chị tôi thì rất vui lòng mặc dù tôi còn lưỡng lự ,nghi ngờ. Sau đó chúng tôi nhanh chóng trở về . Cả đêm hôm đó cả hai chúng tôi cùng thao thức mơ mộng về anh chàng.

Ngày dự tiệc , chị tôi rất xinh với sắc đẹp vốn có . Tôi nhìn trong gương là mái tóc hung đỏ nhan sắc bình thường. Nói dối cha vào thành mua đồ , hai chị em cùng đi một con ngựa. Trong thành tấp nập là người buôn , người bán . Vội vã mua một cuộn vải để lời nói dối thêm chắc chắn , chúng tôi tiến vào biệt thự nơi chàng sống.

Choáng ngợp bởi căn phòng xa hoa, hào nhoáng , điệu valse nhanh cuốn theo những tiếng cười , những con người đang vui vẻ khiêu vũ, chúng tôi tìm kiếm chàng. Len qua đám đông , tôi thấy chàng lịch thiệp đang trò truyện cùng đám người quý tộc. Chàng nhận ra chúng tôi và tiến tới nói rằng chàng rất vui mừng và không ngờ chúng tôi sẽ tới. Chàng đưa chúng tôi đi tham quan phòng tranh. Căn phòng vô cùng rộng lớn , tường phủ kín bởi những bức tranh.

Tôi không còn thích anh ta chút nào , bởi ánh mắt rõ ràng một tên đểu đang tà lưa chị gái mình . Còn chị tôi thì mê đắm nhìn hắn. Rồi hắn mời chị tôi nhảy , để lại tôi lạc lõng bên bàn tiệc đứng nhìn đám người dập dình khiêu vũ . Sau đó tôi uống say và cũng vui vẻ ra nhảy cùng với chị mình . Còn hắn lén lút lẩn ra bước vội vào phòng đọc một bức thư nào đó với vẻ mặt tức giận. Một lúc không thấy anh chàng , chị tôi đi tìm ... Thấy hắn ở hành lang ,hai người tình tứ nói chuyện gì đó, hắn tặng chị một chiếc vòng cổ rồi cho xe ngựa đưa chúng tôi về .

Trên xe chị thú nhận rằng đã phải lòng anh ta, tôi nói với chị tôi không tin tưởng hắn. Hai người thường xuyên thư từ qua lại, chị tôi rất hay ngắm nhìn sợi dây chuyền rồi cười. Tôi cực kì giận chị vì khuyên ngăn hết lời , chị đều bỏ ngoài tai.

Một ngày hắn tới nhà mời chị tôi đi chơi, bố tôi thấy hắn là người quý tộc thì rất cẩn trọng vui mừng tiếp đãi. Hai người đi xa khỏi nhà tới một nơi vắng vẻ, sau khi thưởng ngoạn khung cảnh , hắn " thưởng thức" chị tôi. Xong xuôi hắn nói mình phải đi xa một thời gian và có đưa chị tôi một chiếc khăn làm tín vật. Khi về chị tôi lại càng yêu hắn thêm bội phần.. thư từ một thời gian , thư chị nhận lại càng ít ...rồi mất hẳn.

Chị từ buồn rầu rồi lại lo lắng không biết chuyện gì với hắn. Có lần tôi vô tình thấy hắn vẫn ở trong thành đang đi cạnh một cô gái với ánh nhìn cũng như nhìn chị mình. Tôi căm phẫn kể lại mà chị không tin , chị còn quát tôi . Cho tới khi lễ cưới của hắn diễn ra , chúng tôi từ xa đứng nhìn. Chị tôi không thể chịu được , đau khổ cầm chiếc khăn tay lao tới . Hắn lạnh lùng nói không quen chị , còn cho người hắt hủi. Tôi vừa hận hắn đến cùng cực lại vừa đau lòng thương chị.

Về nhà , chị ôm tôi khóc rất nhiều. Chị phát hiện mình có thai. Tôi tới nói với hắn điều đó , hắn chỉ khinh khỉnh nhìn tôi , rồi nói gì đấy rất xấu về chị rồi cho tôi một túi tiền , đuổi đi. Chị tôi biết vậy càng buồn thêm và cấm không được nói cho cha biết. Gần đó , có một anh chàng khá tốt bụng , mến chị đã lâu. Chị nhanh chóng làm đám cưới với anh ta.

Chị đi rồi , cảm giác rất trống trải. Từ nhỏ tôi đã đam mê với viết lách , biết không thể phát triển ở đây , tôi dùng số tiền hắn đưa lên thành phố để theo đuổi sự nghiệp. Thuê một căn phòng nhỏ ở đó , tôi phải lòng với một anh chàng nhà văn ở tầng dưới. Chúng tôi yêu nhau , lâu sau tôi phát hiện anh là phản động. Tôi nói nếu anh yêu tôi thì hãy từ bỏ việc này đi , nó rất nguy hiểm. Anh thẳng thừng từ chối, bởi đó là lý tưởng sống của anh.

Một ngày, anh bị bắn chết. Tôi đau buồn và căm phẫn , tìm mọi cách trả thù cho anh . Tối nọ, tôi giả làm nhà báo tiến vào nơi ở của vị tướng phe địch, quyến rũ ông ta . Nhân lúc sơ hở , tôi lấy con dao đã thủ sẵn đâm chết ông từ sau lưng. Lấy được thông tin mật trên tay, tôi trèo qua cửa sổ trốn chạy ra sân sau.... đó là vùng sân cỏ rộng. Được nửa đường tôi bị tay sai của địch từ sau bắn chết.

Người chị ở nhà lâu không thấy tin của em , cuối cùng cũng biết em gái đã chết thì rất đau buồn. Cuộc hôn nhân của chị cũng không được hạnh phúc, về sau anh chồng thường xuyên đánh chị. Rồi chị cũng mất vì tuổi già và bệnh tật.

Đoạn đầu tôi cứ bị lan man cuốn theo cuộc đời của người chị ( cũng vẫn không chắc có phải tiền kiếp của mẹ mình không). Bài học kiếp này lúc đầu tôi nghĩ nó là lòng hận thù nhưng không phải đó là: " Cần phải biết bỏ qua "

Các bài viết khác