Thời gian: 1/6/17

Hình ảnh đầu tiên của cuộc đời này, tôi được đưa về lúc tôi là một người đàn ông hơn 30 tuổi đang đứng giữa sa mạc cát nóng dưới trời nắng. Tôi nhìn xung quanh thì thấy tây đôi đang kéo 1 con lạc đà, trên người nó trở đầy hàng.

Cảnh tiếp theo là lúc tôi 6 tuổi, tôi đang chạy  quang của nhà tôi. Bố mẹ tôi bán vải trong một khu chợ nhỏ của một nước đạo hồi.  Cuộc sống dường như rất bình yên, hạnh phúc. Thế rồi, tôi thấy mẹ tôi bảo tôi chui vào trong 1 cái chum để trốn. Có một toán cướp đến cướp khu chợ, bố mẹ tôi chỉ kịp dấu tôi trong chiếc chum. Tôi ngồi trong chum mà nghe tiếng la hét bên ngoài. Đến khi tôi thấy bên ngoài tĩnh lặng thì trèo ra khỏi chum. Tôi thấy bố mẹ tôi bị giết, bố mẹ tôi nằm cạnh nhau. Tôi sợ hãi nhìn xung quanh thì thấy cả khu chợ bị cướp phá tan hoang. Khung cảnh lúc đó như thế giới bên trong của tôi vậy.

Tôi ôm 1 bọc quần áo và đi, tôi đi đến một khu chợ. Tôi cứ đứng ôm bọc quần áo và nhìn mọi người, mặt tôi ngơ ngác. Thế rồi có một thương lái và một đoàn người đi đến, ông ấy hỏi tôi và bảo tôi đi theo ông ấy. Từ đó tôi trở thành giúp việc cho nhà ông, lớn lên tôi được ông cho đi áp tải hàng. Tôi theo chân đàn lạc đà chất đầy hàng đi qua sa mạc để bảo vệ hàng. Tôi cứ lầm lũi làm công việc đó như sự an bài của số phận.

Ông chủ của tôi có một cô con  gái rất xinh đẹp, cô ấy luôn vui vẻ cười nói. Mỗi lần nhìn thấy cô ấy thì tôi như thấy mặt trời của đời mình. Nhưng tôi chỉ nhìn trộm cô từ xa chứ không bao giờ dám đến gần. Tôi biết thân phận mình không xứng đáng với cô ấy. Tình cảm của tôi cứ lớn dần theo năm tháng. Cô ấy là niềm vui sống duy nhất của tôi.

Tôi biết cuộc sống của mình quẩn quanh và vô nghĩa nhưng không đủ động lực và quyết tâm để từ bỏ cuộc sống hiện tại. Tôi sợ cuộc sống của mình sẽ thê thảm hơn, sợ không còn nhìn thấy người con gái tôi yêu nữa…

Thế rồi, trong một lần áp tải  hàng đi qua sa mạc cát trắng. Chúng tôi bị một toán cướp phục sẵn. Cả đoàn đi đến quãng đó thì bọn chúng lao ra chém giết những người áp tải hàng để cướp hàng. Tôi cũng bị giết. Và cuộc đời bi đát của tôi kết thúc khi tôi hơn 30 tuổi.

Golden cloud

Đây là buổi học về đa dòng không yêu thương bản thân, một bài mà hầu hết trong chúng ta đều mắc, ai cũng nghĩ và biết rằng cần phải yêu thương, trân trọng chính mình, vậy mà bao cuộc đời, bao hoàn cảnh sự kiện, chúng ta lại không trân trọng, cũng chả yêu thương, ngược lại có khi còn thù ghét chính mình.

Ở dòng thời gian này, cậu bé từ nhỏ đã gặp sự khó khăn khi gia đình, làng xóm bị cướp tấn công và giết chết tất cả, hoảng sợ phải chạy đi nơi khác tìm đường sinh sống, và rồi cậu gặp và được người đàn ông nhận làm người giúp việc, sau là tham gia vào đoàn bảo vệ hàng qua sa mạc.

Việc bố mẹ bị cướp giết đã in hằn vào sâu trong cậu, khiến cậu lúc nào cũng có nỗi lo lắng hoảng sợ bên trong, cảm nhận cuộc sống vất vưởng, không an toàn, nên khi có một nơi để nương tựa, bấu víu, là cậu bám lấy và không dám rời ra. Cảm nhận của tôi, cậu bé đã không còn thực sự coi trọng mình nữa, mà hoàn toàn theo sự điều khiển, sắp xếp của ông chủ, chỉ có tình yêu với cô chủ nhỏ là còn phần nào sưởi ấm trái tim đã héo mòn của cậu. Có điều vì không tự tin, không trân trọng bản thân nên cậu không dám nghĩ đến việc bày tỏ và cũng chả dám đi đâu. Ngay cả việc đi cùng đoàn chở hàng thì cậu cũng đã biết rằng đó là một việc vô cùng nguy hiểm, là bia đỡ đạn và có thể chết trong bất cứ đợt di chuyển nào, có điều cậu cứ trôi đi theo dòng đó, chấp nhận một cái chết đã được báo trước chỉ là chưa rõ thời điểm.

Cuộc đời trôi đi với nỗi lo lắng về cái chết, tự ti về thân phận thấp kém của bản thân và một chút ánh sáng với tình yêu giấu kín trôi dần đến lúc bị giết bởi bọn cướp. Số phận lại lặp lại như là với bố mẹ cậu.

Ở đây, bài học về sự trân trọng, yêu thương chính mình, dám bày tỏ, dám bước ra và làm điều cần làm của cậu bé cũng khiến chị nhận ra nhiều điều trong cuộc đời hiện tại. Khi chúng ta yêu thương, trân trọng chính mình, tự tin vào bản thân thì chúng ta cũng sẽ dám bày tỏ và đứng ra làm điều cần làm, thay đổi và thể hiện nét đẹp, khả năng của bản thân để làm đẹp thêm cho đời.

Các bài viết khác