Thời gian: 7/5/17

Đúng thời điểm mình quyết định đi học Timeline là lúc mình bắt đầu 1 kế hoạch mới cho công việc. Thời gian dành cho bản than, gia đình cũng phải sắp xếp cẩn thận. Ngay cả thời gian ngủ cũng là xa xỉ.

Mình cũng hơi lo lắng, hồi hộp khi đến lớp Timeline nhưng sau những gì GC chia sẻ và hướng dẫn thì mình thấy được sự gần gũi và ấm áp. Cảm ơn GC rất nhiều!

Học xong buổi 2 rồi mới ghi lại buổi 1. Có 1 cảm giác rất lạ khi ngồi trong lớp học, khi ngồi nói chuyện bình thường thì không sao nhưng khi GC bắt đầu chia sẻ thì mắt mình bắt đầu nhòe dần đi, tai  nhiều khi ù ù và phải cố nhắc mình để tập trung vào bài giảng. Mình cảm thấy căn phòng có 1 màu vàng dịu nhẹ. Không biết mình tưởng tượng hay thế nào nhưng cứ mỗi khi mắt mình nhòe đi là mình lại thấy lớp hào quang bao phủ quanh GC cũng là màu vàng. Không biết có phải là sản phẩm của trí tưởng tượng không nữa ?

Bắt đầu vào buổi thiền, khi được hướng dẫn hít thở và xin ánh sang vàng kim, quả cầu kim thân, đi xuống bậc thang… mình không còn nhớ lắm. Chỉ nhớ đoạn đi vào hang thì chân cảm nhận nền hang hơi ẩm, khi đi đến cửa hang bên kia được xin phủ ánh sang trắng để thanh lọc rồi được dẫn vào thiên nhiên nhưng mình không thể ra khỏi hang vì bị chắn bởi những cành cây khô, lấy tay gạt ra và cố bước mà không bước nổi. Rồi được GC hỗ trợ mình mơi vào được thiên nhiên. Cảm giác nền cỏ xanh mướt dưới những gốc cây to và mình ngồi nghỉ dưới gốc cây to nhất.

Sau đó bước vào healingroom, căn phòng màu trắng có 1 chiếc ghế màu trắng. Mình ngồi lên ghế và xin kết nối với cái tôi cao hơn, căn phòng rực sang hơn. Đến đoạn này GC dẫn xin thế nào không còn nhớ rõ. Thế rồi thấy mình nhìn từ trên cao xuống 1 ngôi làng, cảm giác như mình đang ở trên không trung. GC dẫn mình cảm nhận chân đang đứng ở đâu thì mình thấy chân chạm đất, rón rén đi vì nền đất có lẫn sạn nhỏ và con đường thì khó đi, 2 bên là 2  hồ nước. Mình đi tiếp thì như bang qua 1 cánh rừng, rồi đến một ngôi làng có hang rào bao phủ là những tấm gỗ. Mình đứng ở cổng làn ngó vào thì chỉ thấy màu sang nhòe đi, rồi có 1 người đàn ông da đen đóng khố, mặt hung dữ phóng xe ngựa vụt qua cổng và qua mình.Đến đây GC bảo mình đi vào mà cảm giác lúc đó rất sợ nên mình không vào được. Sau đó GC hỏi lại mình “chị còn sống hay đã chết” thì mình cảm thấy nguồn năng lượng tiêu cực rất mạnh dội vào người làm mình rùng mình và mình biết mình đã chết khi cảm nhận 1 khoảnh khắc rất nhanh bánh xe cán qua người mình. Sau khi được GC hỗ trợ thì mình mới vào được bên trong ngôi làng, mình là người phụ nữ da đen địu con trên lưng. Người phụ nữ lầm lũi làm việc với nét mặt cam chịu. Người đó chỉ biết làm việc và cung phụng, hầu hạ 1 người đàn ông. Người phụ nữ đó bê cho người đàn ông ngồi trên bậc thang của ngôi nhà gỗ 1 bát gì đó, anh ta cầm và không mảy may nhìn 1 cái. Đó chính là người đàn ông đánh xe ngựa cán qua người. Khi nghe GC bảo: “ chị hãy nghĩ đến những lúc vui vẻ trong cuộc đời đó” thì mình bắt đầu khóc, mình bảo:” cuộc đời này chẳng có lúc nào vui cả, chỉ có duy nhất lúc ngồi chơi với đứa con nhỏ trên chiếc ghế gỗ dài, nhìn vào ánh mắt ngây thơ của đứa con là những phút giây hạnh phúc nhất của cuộc đời”. Viết đến đây mình vẫn khóc vì nghĩ lại hình ảnh thằng bé nhỏ xíu chạy đến lay mẹ khi mẹ bị xe ngựa cán, rồi ánh mắt ngơ ngác cầu cứu của nó khi người mẹ thân yêu của nó nằm đó mà không có ai giúp đỡ. Thế rồi thằng bé cứ côi cút, lẻ loi trong ngôi làng khi không còn mẹ nữa. Hình ảnh đó tác động rất mạnh đến mình. Đến đây thì GC phải hỗ trợ vì mình như không chịu được. Mình trở về healingroom để bình tâm. Sau đó được hướng dẫn trở lại lớp học và kết thúc buổi 1.

Golden cloud

Buổi đầu, chị đã có cảm nhận tốt và trụ được vào dòng thời gian mở ra. Lúc đầu, tôi đưa chị lại một thời điểm trong thuở ấu thơ rồi về lúc sinh, chị cảm nhận được và nhận được thông điệp về sự chữa lành cho bản thân. Theo cảm nhận của tôi, đây là một thông điệp có ý nghĩa và là lời nhắc cho việc chị hãy quay trở lại với bản thân, sâu sắc hơn, yêu thương hơn, và nó cũng phù hợp với việc chị đang mở ra nhiều cuộc đời có năng lượng hơi nặng nề, nó như một quá trình phẫu thuật sâu và chị cần dũng cảm với trái tim rộng mở để chấp nhận, chuyển hóa và chữa lành. Chị đã nhận được lời nhắn từ đứa trẻ mới sinh ra, có điều theo cảm nhận của tôi, đây là bước đầu tiên, chị cần chữa lành cho bản thân, trụ vững để đi tiếp chặng đường tiếp theo.

Khi đưa về một dòng thời gian quá khứ, chị đã vào một dòng thời gian mà cảm nhận ngay là khá tối, một khung cảnh nhập nhoạng mà chị tả rằng như đi ở giữa một con đường đất, lầy lội, trơn và có cảm nhận bấp bênh, sắp ngã. Một khung cảnh liên hệ đến một cuộc đời cũng đầy những nỗi buồn, bấp bênh.

Lúc đầu, khi đi trên con đường đó (một hình ảnh tượng trưng của cuộc đời và cũng là đường dẫn để chị vào dòng thời gian đó) chị đã khá khó khăn để dần dần đi đến ngôi làng, và tự kéo lên cao nhìn toàn cảnh, cần hỗ trợ để tiếp đất. Rồi khi bắt đầu cảm nhận về ngôi làng đó thì chị thấy sợ và không muốn vào, thật sự không dễ khi ta cảm nhận được năng lượng tiêu cực tỏa ra. Khi đó, cảm nhận của tôi rằng đó là một cuộc đời với nhiều điều nặng nề, có điều khi đã đến lúc thì chị mới có thể mở được và cũng cần mở ra, vì vậy tôi động viên và xin hỗ trợ để chị có thể nhận thông tin rõ hơn về dòng thời gian này. Cũng phải mất một lúc để chị cảm nhận được việc có một người da đen đánh xe ngựa chạy ra khỏi làng rồi lại là cảm giác đứng hình. Khi đó, tôi hiểu rằng có điều quan trọng đã xảy ra và không nhận được thông tin về sau của chị nên mới hỏi để chị “nhìn” lại rõ hơn và nhận ra mình đã chết trong cảnh đó.

Đón nhận thông tin cái chết trong các cuộc đời nhất là những buổi thiền đầu tiên không hề dễ, lại là một cái chết đau đớn như vậy nên tôi xin hỗ trợ để chị có thể đi tiếp. Rồi dần chị cũng nhận ra rõ ràng hơn câu chuyện và đã bật khóc khi cảm nhận nỗi khổ kéo dài, niềm hạnh phúc chỉ là khi được chơi với con và cả sự ngơ ngác, cô đơn của đứa bé khi mẹ mất.

Ngay buổi thiền đầu tiên đã về một cuộc đời khá nặng nề, nhiều nỗi buồn, nỗi đau thật sự không dễ, và tôi càng thấy lời nhắn về sự chữa lành đưa ra trước đó là rất ý nghĩa. Chị đang bước vào đợt chữa lành rất sâu, với nhiều dòng thời gian mở ra có nhiều vướng mắc về tình cảm, sự cô đơn, thiếu tình yêu thương. Đó cũng là thông điệp để chị chữa lành, cân bằng lại một phần năng lượng của chính cuộc đời này, những cuộc đời mở ra đều có ý nghĩa và ít nhiều liên hệ với chính cuộc đời này. Chữa lành cho bản thân là một hành trình dài, đó là quá trình giúp ta thấu hiểu chính mình, mở rộng nhận thức, có được sự minh triết và cũng yêu thương trân trọng bản thân hơn. Hành trình của chị đã bắt đầu, cứ thả lỏng tin tưởng, quay trở lại với chính mình, với tình yêu thương, sự hỗ trợ, bảo vệ, hướng dẫn của HS. Hãy tiến bước mạnh mẽ, vững vàng, bình an!

Các bài viết khác