Vào tiền kiếp, tôi là một người đàn ông trung tuổi, đang đánh xe ngựa đến 1 khu rừng cây, đây là khu đồn điền trồng cây cao su hay gì đó của ông. Thời này là châu Âu xưa,Ông là địa chủ, tầng trung lưu. Ông lang thang trong khu rừng đến hồ nước, và ngạc nhiên khi nhìn thấy bên kia có một cô gái đang ngồi chao chân xuống nước ở bờ hồ đối diện.

Tôi liền chúi vào 1 gốc cây, cứ thế mê mẩn ngắm nhìn nụ cười trong như nước của cô. Tôi trở về nhà, căn nhà khá đẹp, cổ kính. Tôi thấy người con trai tôi đang làm gì đó trong phòng khách, chúng tôi nhìn nhau nhưng ko nói gì, có vẻ ko gần gũi. Tôi đi tiếp qua phòng ăn thì cô con gái chạy xà ra ôm lấy và líu lo kể chuyện. Tôi thắc mắc về người vợ thì biết là vợ ông mất sớm vì bệnh nan y,để lại ông 1 mình nuôi 2 đứa nhỏ, thậm chí cậu con trai còn trách móc vì ông ko thể cứu đc mẹ cậu.

Lúc sau tôi mới lên phòng gác mái, đây là nơi tôi thường ngồi một mình để điêu khắc và suy nghĩ. Tôi nhớ lại nụ cười của cô gái ban nãy, dồn hết tâm trí khắc lại thành 1 bức tượng nhỏ. Cô gái đó là ng tôi yêu đã lâu, mặc dù cô trẻ hơn tôi rất nhiều. Tôi cứ thế lẳng lặng với tình yêu đó. Có nhiều lý do ông hay tự thuyết phục mình ko thể đến với cô gái, như 2 con sẽ ko chấp nhận điều đó, do tuổi tác hay ông tự ti ko xứng với cô.

Rồi có 1 buổi tiệc khiêu vũ ở đó tình cờ 2 người cùng nhảy với nhau, cùng nói chuyện rất thân mật. Sau buổi khiêu vũ đó ông lại thu mình trên gác xép. Ông vẫn ko dám thổ lộ, ko dám vượt qua các rào cản, chỉ lẳng lặng một mình. Còn cô gái sau buổi tối đó cũng có tình cảm với ông, nhưng chờ hoài mà ko thấy ông liên lạc gì nên cô chủ động viết thư hẹn ông đến cây cầu gần đó gặp mặt. Hôm đó, ông đến nhưng ko ra gặp cô, chỉ lấp đằng xa nhìn cô đứng đợi. Hình ảnh cô gái cầm ô đứng đợi trên cầu cho tôi cảm xúc rất mạnh, như kiểu ám ảnh vậy.

Tôi xin đến cảnh tiếp, tôi thấy mình đang trên xe ngựa chuyển đến nơi ở khác. Ở đây, tôi vẫn thu mình, 1 mình ngồi khắc những bức tượng về cô gái đến cuối đời. Tôi chết trên giường, có con gái, lúc sau thấy con trai mặc quân phục cũng vừa về. Trước đó, tôi vẫn nhớ về người con gái đó với sự nuối tiếc không nguôi. Tôi quay lại Healing room, xin gọi người đàn ông đó lên. Tôi xin ánh sáng xuống cho cả 2, và xin hỏi bài học cuộc đời là: nắm giữ tình yêu trong đời.

 

Golden cloud

Cuộc đời với bài học về tình yêu, người đàn ông cả đời đã sống trong mong đợi mà không dám tiến đến với người mình yêu, kể cả khi cô gái đã chủ động tiến trước thì vì những lo lắng, những rào cản lễ nghi xã hội mà ông vẫn không dám bước đến. Cố gắng lùi mình mãi vào trong, để rồi chỉ dám xả ra, dám biểu hiện ở một nơi cô đơn, trên gác mái, trong những tác phẩm điêu khắc. Điểm nhấn của cuộc đời khi cô gái đã tiến trước, đã chủ động mà ngườn đàn ông vẫn không thể vượt qua. Một bài học không dễ dàng, khi quá chỉn chu, khi lo lắng nhiều điều, khi nghĩ đến đứa con trai còn trách móc, lo về địa vị, lo về tuổi tác, lo về những lời đàm tiếu và lo rằng ngay cả những đứa con cũng không chấp nhận việc bố mình yêu một cô gái trẻ hơn hẳn như vậy thì người đàn ông này đành chấp nhận ở một góc riêng, chỉ còn tìm đến nghệ thuật để thỏa mãn nhu cầu yêu thương bên trong. Tôi thấy sự cô đơn của một tâm hồn, sự mềm yếu, khắc khoải yêu thương mà không dám vượt qua những định kiến. Nhìn rộng ra, có lẽ hầu như chúng ta ít nhiều cũng đều có những nỗi lòng như người đàn ông này, yêu thương mà lo lắng nên không dám vượt lên và đã để lại nhiều nỗi buồn, đau khổ bên trong.

Về chữa lành, hãy đi sâu hơn nữa, hiểu nguồn gốc gây nên việc không dám biểu hiện tình yêu thương, dù hoàn cảnh có thế nào thì nó cũng biểu hiện một tư tưởng mất cân bằng bên trong, hãy hiểu và chuyển hóa tư tưởng này, cũng như hãy chữa lành mối quan hệ với cô gái đó, với hai đứa trẻ và hãy chữa cho chính bạn, buông đi những nỗi buồn, đau khổ trong dòng thời gian này.

Bạn hãy thấu hiểu, cảm ơn khi được đưa đến cuộc đời này và mạnh mẽ hơn trong hiện tại, thể hiện được tình yêu thương bên trong cho cuộc đời hiện tại.

Các bài viết khác