Hôm nay bước vào hang đất hơi ẩm, có rêu bám trong hang. Bước ra khung cảnh thiên nhiên tươi mát, xin kết nối với cái tôi cao hơn, về thời gian và không gian ảnh hưởng đến bản thân ở hiện tại.

Cảnh hiện ra là đoàn tàu đang chạy qua nhà ga, ánh nắng chiều vàng soi vào khuôn mặt bầu bĩnh của 1 cô gái, tóc dài thắt bím 2 bên, da trắng, mặc chiếc áo tàu màu xanh dương nhạt, chiếc váy xếp ly dài qua gối màu xanh đen cùng đôi giày đen, tay cầm chiếc cặp táp màu đen, nhìn đoàn tàu chạy qua.

Đó là tôi, 1 cô học sinh cấp 3 người Trung Quốc những năm 20 của thế kỷ 19. Đoàn tàu chạy qua mất hút thì có 1 chàng trai mặc đồng phục học sinh màu xanh đen đến nắm tay cô kéo đi ra khỏi nhà ga. 2 người 2 chiếc xe đạp vừa đi vừa cười nói cùng nhau trên còn đường làng phủ màu vàng của lúa chín.

Cô sinh ra trong 1 gd nông dân ở Trung Quốc, là con gái duy nhất trong gd, 3 má làm ruộng. Tuổi thơ của cô là cầm con diều chạy quanh cánh đồng nơi 3 má đang làm. Có 1 anh bạn hàng xóm cùng tuổi hay qua chơi.

Họ lớn lên cùng nhau, học chung trường, chung lớp, ngồi cùng bàn, tan học về chung đường. Học xong cấp 3 họ bày tỏ tình cảm với nhau. Ngày cô nhận giấy báo trúng tuyển đại học là ngày anh thông báo đi lính. Họ ôm nhau và trao nụ hôn tạm biệt.

Ở trường đại học, ngoài thời gian học, buổi tối cô viết nhật ký. Cô và anh vẫn liên lạc qua thư tay. 1 ngày cô đọc lá thư mà khóc, khóc nghẹn ngào, rất đau khổ. Anh nói chia tay cô. Cô làm trong 1 bệnh viện quân y. Hàng ngày chữa trị cho những bệnh nhân là người lính chiến trường gửi về. Và cô gặp anh. Lúc này anh mặc đồ lính nhưng bị thương ở chân. Sự chăm sóc, điều trị của cô nối cô và anh lại với nhau. Rồi anh khỏe mạnh anh lại bỏ cô mà đi k nói 1 lời.

Lần này cô khóc trong nghẹn ngào k thể gào thét lên được. Viện trưởng đưa cho cô thông báo công tác ngoài chiến trường cùng đội quân y tế. Ngoài chiến trận, cô cùng các y tá, bác sĩ hỗ trợ nhau chữa trị cho những người lính. Tuy cực nhưng k chút ca thán.

Đội y tế chiến trường chăm sóc lẫn nhau. Làm việc cùng nhau. Thời gian thảnh thơi nhất là khi tối đến họ ngồi cùng nhau dưới ánh lửa, cùng ăn cùng đàn cùng hát đầy lạc quan.

Cảnh tiếp cô hoảng hốt khi nhìn thấy những người đồng đội của mình chết. K 1 ai sống sót. Nằm la liệt dưới đất. Đột nhiên cô bị bắn sau lưng. Người đó k ai khác chính là người yêu của cô, người bạn từ thuở bé lớn lên cùng cô.

Lúc này thì k biết tại sao mình chết. Cố gắng hỏi lý do, chuyển sang vị trí quan sá từ người đàn ông đó cũng k hỏi được. Thầy hướng dẫn bọc ánh sáng vàng kim lên cô gái, lên chàng trai và lên khẩu súng. Chữa lành sự đau đớn mà cô gái phải chịu đựng.

Và hình ảnh dc thấy sau khi làm kĩ thuật hàn gắng năng lượng : cô gái k chết, cô khóc chạy đến lay gọi từng đồng đội của mình nằm chết dưới nền đất. K ai trả lời. Sau đó cô về lại bệnh viện. Hết cảnh.

Bài học cuộc đời của cô gái này là tình đồng đội. Hình ảnh mang nhiều năng lượng nhất của cô ấy là khi đàn hát cùng những y tá, bác sĩ của mình bên ánh lửa. Nhưng khi kết nối bài học cuộc đời với hiện tại thì k thực hiện dc

Vẫn lấn cấn k thấy dc cảnh nối tuổi thơ với cảnh cô nhìn đoàn tàu chạy qua; k rõ sự chia tay của 2 ng vì điều gì; k hiểu dc lý do chàng trai bỏ đi ở bệnh viện; càng k hiểu tại sao chàng trai bắn chết cô gái. Cố gắng hỏi, cố chờ tiếp cảnh mà k thấy dc. :((

Các bài viết khác