Thời gian: tối ngày 09/05/2017

Cảm giác của mình hơi hồi hộp, chờ đợi trải nghiệm của mình quay về kiếp đã đi qua … như một chuyến đi du lịch (biết là thế mà mình vẫn hồi hộp lạ thường, cảm giác thân quen, hồi hộp, dễ chịu …)

Kim thân: màu vàng không sáng

Cầu thang: ẩm, không rõ rệt bậc thang, vẫn bước đi từng bước thang một được.

Hang: tối, ẩm, lần từng bước trong hang.

Thiên nhiên: cây cối đổ rạp dưới chân, trông như sau một trận gió bão, cuồng phong, bước đi giẫm lên cây cỏ đổ rạp.

Kết nối với cái tôi cao hơn, cảm giác một cái gì trong suốt bao phủ tim mình, một tình thương tràn ngập tim mình, ấm áp, yên tâm …

Đi vào HLR là một ngôi nhà nhỏ, xung quanh toàn bằng tre màu vàng, không gian nhỏ thoáng, nhiều ô cửa sổ ra phía ngoài và ấm cúng, màu vàng, có một cái ghế tre cũng màu vàng, thấp, ngồi xuống dễ dàng và chắc chắn … (đến giờ mình vẫn hình dung rõ rệt về cái HLR đó, nhỏ nhắn, trang hoàng hoa, đèn xinh xắn, đầy ấm cúng).

Xin vào đời thì không biết mình là ai, cũng chẳng thấy gì là rõ rệt. Người mình bị run bắn lên, hai tay bị cái gì đè nặng, cố định. Mình đi cũng không đi được, vì cứ thấy không bước đi nổi, có một cái gì chắn trước mình, cố để bước không được, dưới chân mình là đầy nước không gian tối om… GC bảo mình nhìn xuống chân xem là chân nam hay nữ, mình nhìn xuống, không hề rõ nhưng mình vẫn trả lời được mình là nam …

Xin quay về thời gian trước đó, bước vào ngôi nhà mái tranh, nghèo xơ xác, ngôi nhà trống huếch trống hoác, nhìn hết được cả không gian bên ngoài, thấy trong nhà cả phụ nữ và trẻ con, chẳng ai nói với ai câu nói, cứ lặng lẽ…

Xem mình làm nghề gì, mình tiến dần ra vườn, cầm cái cuốc, giơ lên cuốc vườn, đang cuốc thì thấy sáng choang một góc vườn, dưới đó là một hũ vàng to đùng chiếm hết cả một khu vườn. Cả nhà cùng khuân hũ vàng vào nhà và tươi cười reo hò quanh hũ vàng đó (lần duy nhất thấy niềm vui, tiếng cười của cuộc đời này ở đây)…

Thấy thấp thoáng cửa sổ ngay cạnh phía hông nhà có một người hàng xóm ngó vào, sau đó thấy xe lọng quan vua gì đó đi vào bên hũ vàng, khuân hũ vàng đó đi, kéo theo mình đi sau.

Đi vào trong cung vua quan, mình bị dẫn vào tra tấn…. Tự nhiên thấy mình ở một chỗ khác, họ hàng vợ con xung quanh mình quỳ xuống khóc, rồi họ bỏ về. Mình cũng không thể đi đâu làm gì được. Thì ra mình đã chết, đang ngồi trong khu mộ của mình.

Mình được đưa quay về lúc bị đánh đập dã man trong cung vua quan, tạo ánh sáng vàng kim xung quanh mình, xung quanh người đánh mình, xung quanh những người ở đó, xung quanh toàn bộ không gian ở đó, tâm niệm tha thứ cho tất cả mọi người, cho mình … Tự nhiên nước mắt ràn rụa, cứ thế chảy ra, nghe từ tha thứ mà thấy sao tủi thân thế, có lẽ bao uất hận chất chứa trong lòng nó ứa ra. (Khóc xong cũng thấy mọi thứ được giải phóng. Vào HLR để chữa lành vết thương nó hằn sâu trong lòng mình, bình an trở lại)

Trải nghiệm là một thây ma, mọi thứ đối với một thây ma có lẽ là không rõ ràng được, mình chả có cảm giác tình cảm gì với mọi người trong nhà, thấy vô cảm với mọi thứ mọi người. Có lẽ bài học cuộc đời này là hận thù che lấp đi mọi thứ trong mình rồi…Phải tha thứ cho chính mình và cho tất cả mọi người, mọi thứ …

Đến với Shamballa

 

Được đi đến vùng Samballas, mình thấy cầu thang lên Samballas dài dằng dặc, hàng trăm bậc, trên đường đi thấy các vị Phật, không nhớ là họ ngồi hay đứng hay đi nữa. Đi đến được đến sảnh, mình thấy ngay một lối đi thẳng ngay vào trong, đó chỉ là nơi nối tiếp, con đường nhỏ chạy dọc vào phía trong, sao lại thấy nó quen thuộc như đã từng đến, hay giống với nơi nào đó mình đã qua nhỉ?!

Sau đó GC dẫn thiền vào sảnh chính của Samballa thì mình thấy mình đã vào được phía trong sảnh chính, một tượng Phật to nằm chính giữa căn phòng, cao lớn, mình chỉ đứng ngước nhìn lên thôi. Xung quanh là các vị Phật di chuyển xung quanh, làm các việc ở trong sảnh chính của Samballas. Mình đứng đó, đi vòng quanh ngắm tượng Phật, rồi đứng phía trước mặt tượng Phật và ngước nhìn, đón nhận luồng năng lượng từ vị Phật thổi vào trán mình, từng luồng năng lượng thổi vào trán mình, liên tục liên tục. Ở nơi này cứ muốn được đứng mãi đó, thấy bình an và tràn đầy năng lượng …

Lúc chào tạm biệt vùng đất Phật Samballas, và được đón nhận một món quà, mình thấy ngay trước mắt mình là cuốn Kinh sách giấy màu vàng, nhuốm màu thời gian, cùng một dây tràng hạt. Mình cố gượng nhìn lại hoặc quay đi chỗ khác rồi quay lại nhìn thì đó vẫn là cuốn sách Kinh và dây tràng hạt thôi. Cảm giác đầy năng lượng và bình an, cảm ơn các vị Phật, các vị thầy và cái tôi cao hơn để chào tạm biệt.

Một trải nghiệm đầy thú vị, bình an và năng lượng tràn trề

 

Golden cloud

Đây là buổi đầu chị thiền Timeline nên cũng có những lo lắng, hồi hộp. Mới đầu vào cảnh chị đã vào thẳng lúc đã thành ma ở đời đó nên tương đối nặng nề. Tôi đã cố dẫn để kéo chị ra và rồi dần chị nhận được cảm nhận về sự bó buộc, tê cứng không cử động được, rồi mở hơn nữa và thấy được ngôi mộ của mình. Và mất một lúc để đưa chị về giai đoạn trước đó, hiểu về cuộc đời đã được mở ra.

Đời đó, chị là một người nông dân nghèo, ngày ngày đi cuốc đất và rồi cuốc lên được một hũ vàng, những tưởng sẽ đem lại niềm vui sướng, cuộc sống sung túc hơn cho gia đình thì cuối cùng chị lại bị bắt, đánh đập và cướp đoạt số tiền đó.

Cảm nhận trong tôi lên rõ sự bất lực, lo lắng và sợ hãi của người đàn ông bị bắt, cướp của và bị đánh này. Ông bị đánh và rồi chết trong nỗi lo sợ, bất lực và cả uất ức đó. Những cảm xúc và tư thế bị trói rồi chết đó khiến ông trở thành vong ma ở trong phòng giam rồi ra đến ngôi mộ, cứ ở đó đứng nhìn chết trân mà không làm gì được, còn không nhận ra rằng mình đã chết. Lúc đầu, chị khá khó khăn và chỉ cảm nhận không gian tối, bó buộc vì vào thẳng lúc đã là ma như vậy.

Phải mất một lúc thì chị mới hiểu ra và đi tiếp được đến cuối để hiểu về cuộc đời này. Theo cảm nhận của tôi, không hẳn là “Phải” tha thứ, vì tha thứ và buông bỏ vốn là một trạng thái mà khi ta đã thấu hiểu, đã cảm thông và thật sư buông, không thể ép buộc, đây là sự thật. Tôi cũng đã từng vào những cuộc đời mà mãi trong hơn một năm trời vẫn không thể buông, không thể tha cho một nhân vật đời đó, chỉ đến khi thật sự hiểu thì tôi tự nhiên buông, không cần phải bảo tha thứ hay không, khi đó tôi thật sự ngộ ra mọi thứ từ mình, từ lựa chọn của bản thân, ai có bài của người đó, hãy tự học và bước đi, và đó là lúc tôi buông được thực sự nhân vật kia.

Cái cảm giác co vào, run rẩy của chị là gợi lên từ cảm nhận lúc cuối đời của người đàn ông này, khi dần chị hiểu ra và tôi cũng xin năng lượng chữa lành đi xuống thì chị đã thoát khỏi được cảm giác này. Chị có chia sẻ ngay chính cuộc đời hiện tại chị cũng hay bị run mà không rõ nguyên do, sau buổi thiền này và một số buổi thiền tiếp theo chị đã đỡ hơn rất nhiều.

Có những cuộc đời ta đã có trải nghiệm nặng nề, căng thẳng, giờ đây khi nhớ lại, cần một sự tỉnh thức, vững vàng đủ để hiểu bài học, hiểu câu chuyện mà không bị cuốn theo, để cho ta có thể thực sự chữa lành, buông đi những điều cần buông, chỉ giữ lại các bài học cho sự phát triển tiếp theo.

Hôm đó, cũng là ngày sát với Đại lễ Phật đản nên tôi dẫn cả lớp lên Shamballa, mỗi người đã có những trải nghiệm riêng, rất bình an, sâu sắc, lắng đọng ở nơi Vương quốc của các vị Phật, mỗi người đều có lời nhắn, có “quà tặng” cho riêng mình. Chúc cho mọi người sẽ lưu giữ được năng lượng tốt đẹp, bình an nơi đây để tiếp tục hành trình.

Các bài viết khác