Buổi thiền hôm nay, mình thấy hình ảnh 1 gia đình trẻ đang quay quần cùng với nhau trong 1 gian nhà chập hẹp. Mình là người vợ, người mẹ với 4 đứa con. Gia đình mình đang cùng nhau vui vẻ dọn buổi cơm chiều.

Khi bọn trẻ đi ngủ, mình vào giường với chồng. 2 vợ chồng mình rất yêu thương nhau. Cuộc sống của gia đình mình đơn giản, nghèo nhưng hạnh phúc. Chồng mình là đứa em gái của mình hiện giờ.

Cảnh tiếp theo mình thấy mình đến nhà 1 bà cụ sống ở bìa rừng. Bà sống có 1 mình và bà đang ốm. Mình đến chăm sóc cho bà, cho bà ăn, quét dọn nhà cửa, nói chuyện với bà rồi mới về nhà mình. Bà cụ là mẹ mình bây giờ.

1 hôm, khi chồng mình lên tỉnh chơi với bạn bè, mình đi thăm bà cụ. Khi về đến cổng làng, mình thấy nhà mình bị cháy, 2 đứa con mình chết trong đám cháy, chỉ còn lại 2 đứa mặt lắm lem và đứng khóc chờ mẹ cha về. Mình đổ sụp. Mình thấy oán chồng???

Sau đó gia đình mình dọn lên thành phố. Cuộc sống trở nên khó khăn hơn trước. Chồng mình làm phu xây dựng. Anh ấy lại sinh tật rượu chè. Mình thì làm trong 1 xưởng may ẩm thấp. Trời thì lạnh, mình bị lao lực, ho nhiều rồi lao phổi. Con mình cũng nhếch nhác.

Đời sống nhà mình rất thiếu thôn. Nhưng đêm trời lạnh, mấy mẹ con nằm co ro ôm nhau trong căn nhà chập hẹp và u tối. Tâm trạng mình chán nản. Mùa đông năm ấy, mình mất vì bệnh phổi trong sự u uất. Mình đứng đó ko muốn rời đi. Mình lo cho các con mình.  

Khi quay trở về thời thơ ấu, mình là 1 đứa trẻ sống hạnh phúc trong vòng tay thương yêu của ba mẹ.Mình hồn nhiên, lạc quan, nhân từ , được mọi người yêu mến. Cuộc sống mình thanh bình cho đến khi mình lập gia đình. Chồng mình là người to cao. Anh ấy có sức khỏe và cũng rất hiền lành. Những đứa trẻ lần lượt ra đời. Cuộc sống tuy nghèo nhưng luôn tràn ngập tiếng cười.

Cảnh mà mình bỏ sót là cô bạn gái thời thơ ấu của mình qua lại và dan díu với chồng mình trong ụ rơm ở chuống ngựa. Mình bắt gặp và quay đi ko nói 1 lời. Mình ko nói cho ai biết chuyện này. Mình vẫn giữ mọi sinh hoạt như cũ nhưng lòng mình khép lại từ đó. Mình khinh thường chồng. Còn cô bạn gái sau đó cũng bỏ đi lên tỉnh thành.

Mình quay lại cảnh chết, bọc ánh sáng vàng để chữa lành. Tâm trạng mình sau đó nguôi ngoai, nhẹ nhàng hơn. Bài học về cuộc đời đó là THA THỨ và YÊU THƯƠNG??.

Khi trở về HLR, mình xin được gặp lại chồng mình. ( lúc này là hình ảnh của cô em mình). Khi kết nối với nhau bằng sợi dây năng lượng, dây của mình đen thui, còn em mình thì màu trắng. Mình thấy có những mảnh chữ nhật đen từ mình bay qua cô ấy, còn từ cô ấy bay qua mình là những mảnh màu trắng. Có vẻ như cô ấy có khả năng làm trắng được những tảng đen của mình. Được 1 lúc thì dây của cô ấy ấy trở thành màu tím nhạt. Còn màu của mình trong xanh. Mình thấy lòng tràn đầy yêu thương.

Mình nhớ hình như mình phải trả giá gì đó cho những sự mất mát của mình nhưng tới hôm nay mới nộp bài nên quên mất phần đó rồi. sorry.



Các bài viết khác